![]() |
|
[Fanfic] ♫-Present-♫ - Phiên bản in +- MapleStory Vietnam (https://forum.maplevn.com) +-- Diễn đàn: Cộng Đồng (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?176-Cộng-Đồng) +--- Diễn đàn: Cảm Xúc (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?79-Cảm-Xúc) +---- Diễn đàn: Truyện Chữ (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?81-Truyện-Chữ) +---- Chủ đề: [Fanfic] ♫-Present-♫ (/showthread.php?5263-Fanfic-♫-Present-♫) Trang:
1
2
|
[Fanfic] ♫-Present-♫ - pumpkin2 - 09-07-2012 ♫-Present-♫
Ừm , cái này là fic đầu tay của tớ , hiện vẫn chưa hoàn thành ( dù vậy cũng khá tự hào vì nó đã đi đc 6 chap - nhiều nhất trong các fic tớ từng viết ~ )![]() I.Thông tin Author: Tớ,Shione a.k.a Pumpkin,tất nhiên :> Rating: 13.95+ )Thể Loại : Comedy,Romance,School Life .Tớ đang suy nghĩ xem có nên cho Incest vào không,nhưng thôi,trong trắng tí nhỉ 8-> Disclaimers: Các nhân vật trong fic chả có ai thuộc về tớ cả ~ Nội dung : Câu chuyện học đường nhẹ nhàng pha chút hài hước ![]() Note : + Chap 1-2 có những tình tiết lấy từ những fic/tiểu thuyết tớ đã đọc nên đừng vội chém nhé + Truyện này có thể hơi nhảm , tớ không có khiếu hài hước lắm :"> + Tớ chỉ mới làm đến chap 6 thôi :"> + Nếu thấy ở đâu có fic giống thế này làm ơn báo tớ , cảm ơn :"> + 1 số thứ cần lưu ý : < tên nhân vật - POV> : Suy nghĩ/lời kể của nhân vật đó Chữ đen : Lời nói/kể/từ diễn đạt âm thanh thuộc về quá khứ Chữ cam đậm : Thuộc về hiện tại Nếu còn những cái bạn không hiểu cứ hỏi tớ ngay tại topic này :"> II.Fic Chap 1 : Rê chuột xuống dưới đi , post 2 đó :"> Chap 2 : http://diendan.maplevn.com/showthread.php?5263-Fanfic-Present&p=128765&viewfull=1#post128765 Chap 3 : http://diendan.maplevn.com/showthread.php?5263-Fanfic-Present&p=133313&viewfull=1#post133313 [Fanfic] ♫-Present-♫ - pumpkin2 - 09-07-2012 CHAP 1 - món quà -
![]() LEN POV Vào 1 buổi chiều vốn rất yên bình. "Cái gìììììì ?!?!?!?!?!?!!!!!!!!!!!!!!! "-Tôi gầm lên với mức decibel rung chuyển cả căn nhà. Bố mẹ tôi,hai tay bịt lỗ tai lại,hướng mắt nhìn lên nóc nhà xem nó đã bị cuốn theo chiều gió với âm thanh vừa rồi chưa. "Ara,ara,thôi nào.Đừng nóng thế chứ "- mẹ tôi nói,hai tay vẫn bịt chặt tai. "Đừng đùa nữa.Quà của con đâu ???" "Mẹ đã nói rồi mà.Đây này." Nói,mẹ tôi đẩy đẩy con nhỏ . "Không đời nào.Con nhỏ xấu xí này mà là quà sinh nhật con à ?Mẹ đùa vừa thôi chứ,con không thấy nó vui đâu" "Mẹ đâu có đùa,từ nay,cô bé xinh xắn này sẽ là em của con.À,tên em ấy là Kagamine Rin nhé" Một lần nữa,mẹ tôi đẩy con bé về phía tôi.Nhưng lần này,trượt chân,nó theo đà té thẳng vào tôi. "A,gớm quá,bỏ ra!"-Nói,tôi dùng hết sức bình sinh đẩy con bé ra khỏi người tôi ngay lập tức.Đứng lên,đang tính trở về phòng thì tôi nghe thấy một giọng nói nho nhỏ "E...em xin lỗi anh Len..." Quay lại,tôi đơ người.Lúc nãy giận quá, à ,không đúng,phải là kinh hoàng quá,tôi chưa kịp nhìn nó.Giờ nhìn rồi thì lại thế này đây. Trước mắt tôi bây giờ là một cô bé dễ thương cực kì với mái tóc màu vàng nắng,đôi mắt xanh lơ rưng rưng nước mắt và đôi môi nhỏ nhắn. Trời ạ,sao lại dễ thương thế này chứ. Ặc..!Không,không được.Tôi không quen biết nó,không thể như thế này được."Nó không dễ thương,nó không dễ thương,nó chỉ cố tình dụ dỗ mình thôi"-Tôi lẩm bẩm "Thôi bỏ đi",ném nhanh ba chữ,phóng ngay lên lầu,tôi không để mọi người nhìn thấy khuôn mặt chẳng khác nào trái cà chua hiện giờ.Không khéo có người nào chặt đầu tôi mà đem làm sốt cho bánh Pizza mất. ... Tối hôm đó. Tôi diếng người. Đành rằng tạm chấp nhận nó là người nhà của tôi đi,thì chuyện này đã đi quá xa rồi. Câu nói như hàng chục ngàn con dao phóng ngay vào người tôi,khiến tôi vấp phải chân mình mà nghe theo tiếng gọi của mẹ thiên nhiên,tiếp xúc thân mật với mẹ mà khoảng cách là zero.Nhưng may sao,đúng lúc đó,cái lúc mà người tôi và mặt đất hợp thành 1 góc bốn mươi nhăm độ, thì một lực hút siêu mạnh đã kéo tôi về lại vị trí chín mươi độ tiêu chuẩn. "Đi đứng phải chú ý chứ con"-Ba tôi nói,kèm theo một nụ cười mà theo tôi là vô cùng đáng sợ. "Chú ý" đối với tôi bây giờ là một từ vô cùng xa vời.Thử nghĩ xem,nếu bạn là một thằng con trai 14 tuổi và trong hoàn cảnh của tôi,lại nghe được một câu nói chứa đầy ý nghĩa như thế này : -Len à,từ nay Rin sẽ ở chung phòng với con. Thế là cuộc sống của tôi từ nay chẳng khác nào địa ngục mất rồi. _____________________________________________________ Rin POV "Rầm!" "Rin!" "..." **************************************************** Lúc tỉnh dậy,tôi nằm trong một căn phòng màu trắng. Trần nhà trắng,sàn trắng,giường trắng,ga giường trắng,thậm chí đến bộ đồ bạn mặc cũng màu trắng. Bạn đoán được chứ ?.... Đúng vậy.... Bệnh viện. Tôi đã ở đây bao lâu rồi? Cố gắng nhớ lại.... ..... Nhưng,tôi phát hiện ra rằng tôi không nhớ bất cứ thứ gì cả. Tên ba mẹ tôi. Tên tôi. Gia đình tôi. Những kỉ niệm. Tôi hoàn toàn không nhớ gì. Họ gửi tôi đến trại trẻ mồ côi. Sau đó họ kể cho tôi nghe mọi chuyện. Họ nói sự sống của tôi là một phép màu. Cũng phải.... Thử tưởng tượng xem,ngồi tên một chuyến tàu hỏa bị trật đường ray,kết quả là chỉ một mình bạn còn sống,mà bạn lại là người nhỏ tuổi nhất.Đó không phải là phép màu à? ........... Nhưng tôi không cần phép màu đó. ...... Có thể bạn nghĩ tôi sẽ khóc. Nhưng không,tôi không khóc. Vì sao à?Tôi không còn muốn sống nữa.Sống làm gì khi bạn không hề có tên,người bạn yêu quí nhất thì đã mất,và tệ hơn nữa là bạn lại không nhớ gì về họ. Vậy..... Chết đi có phải hơn không? ************************************************************ Đã 8 năm trôi qua. Từng ngày trong trại thật tẻ nhạt. Ăn,ngủ,ăn,ngủ. Đó là tất cả. Nhưng hôm nay lại khác. Có một cặp vợ chồng đến phòng tôi. Họ hỏi tôi rất nhiều điều. Họ nhìn tôi với ánh mắt trìu mến. Quan trọng nhất,họ nói tôi sẽ là một thành viên trong gia đình của họ. "Gia đình?" ..... Vậy là.từ nay tôi sẽ có một gia đình. Tôi không còn cảm thấy chán nản nữa. Cuộc đời tôi bây giờ tràn ngập cầu vồng. Có một gia đình sẽ hứa hẹn nhiều niềm vui đây. ************************************************ Khi họ chở tôi về nhà,tôi gặp phải một chàng trai . Tôi nghĩ đó là anh tôi,vì cậu ta trông có vẻ chững chạc. Mái tóc vàng óng,đôi mắt xanh sâu thẳm. Đẹp trai quá..... Đúng lúc tôi định chào hỏi thì ... "Con nhỏ xấu xí này mà là quà của con sao?" Cậu ta có vẻ rất ghét tôi. Thôi được,ghét tôi sao. Cậu ghét nhầm người rồi. Tuy là tôi là trẻ mồ côi nhưng không có nghĩa tôi yếu ớt nhé. Chê tôi à?Cậu thì hơn chắc? Tôi sẽ cho cậu biết thế nào là lễ độ. Tay mẹ vừa chạm phải lưng tôi,tôi dùng hết sức ngả về phía trước. Vừa đè phải cậu ta,cậu ta đẩy tôi ra ngay lập tức. Trúng rồi! Làm bộ mặt ngây thơ,cố gắng thêm một ít nước mắt,tôi nhìn cậu ta và nói với giọng yếu ớt: "E...em xin lỗi anh Len..." Hoàn hảo! Xem kìa,đỏ bừng mặt rồi chứ gì? Haha...Cậu không thoát khỏi tôi đâu! Chưa kịp làm gì thì cậu ta đã phóng như bay lên lầu,nhưng tôi vẫn kịp nhìn thấy,mặt cậu ta đỏ hết sức rồi. Tối hôm đó,đang ở trên sân thượng ngắm sao thì tôi lại nghe tiếng cậu ta hét lên kinh hoàng. Nghe thấy rồi chứ gì? Nở một nụ cười đầy nguy hiểm,tôi lẩm bẩm : "Từ nay anh sẽ sống trong địa ngục vì tội dám nói em xấu,anh trai ạ." ~ End chap 1 ~
[Fanfic] ♫-Present-♫ - junchan - 09-07-2012 Chưa đọc, nhưng thanks trước nhá... [Fanfic] ♫-Present-♫ - thestar - 09-07-2012 Lại là Rin và Len [Fanfic] ♫-Present-♫ - pumpkin2 - 09-07-2012 TheStar Đã viết:Lại là Rin và Len Có nv khác mà 8-> duongmanh9x97 Đã viết:mềnh ghét truyện nhận vật người lớn14t = người lớn , right , great :| Junchan Đã viết:Chưa đọc, nhưng thanks trước nhá...Thanks , Jun-chan ![]() P/S : Các thím nhanh gớm :o [Fanfic] ♫-Present-♫ - angelpriest - 09-07-2012 Volcadio huh ? Rin và Len thì vừa nghe bài Duaghter Of Evil \m/ Hát hay kinh dị \m/ [Fanfic] ♫-Present-♫ - pumpkin2 - 09-07-2012 Chap 2
- phòng tắm - ![]() Thật là…chịu hết nổi. Thử nghĩ xem? Bạn là 1 thằng con trai. Và buổi sáng vừa thức dậy bạn phát hiện ra bạn nằm cạnh 1 nhỏ con gái. Làm gì bây giờ nhỉ. À.Tới đoạn phải hét lên rồi. ”AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA~~” ”hm…?Gì thế anh Len ?...” ”Cô…cô còn nói nữa hả?Ra khỏi giường tôi ngay!Sao lại chui vào giường tôi mà ngủ?” ”Tại..tại vì phòng anh có 1 cái giường à,mẹ chưa mua kịp cái mới nên kêu em vào ngủ cùng…” ”….Thôi…thôi được rồi. GIỜ thím có nghe con thì phắn ra khỏi giường con hộ cái…” ”Vậy…anh ngủ thêm xíu nữa đi….” ”Tại sao tôi phải làm thế?”-tôi lườm hai con mắt hình viên đạn về nhỏ. ”A…à…” ”Nói nhanh xem nào?” ”Em…em thay đồ” Sặc.Suýt nữa thì tôi tăng xông mà chết.Cũng may là không uống gì chứ mà đang uống thì tôi phun đầy ra giường rồi. ”Sao không vào phòng mẹ mà thay? Ở phòng tôi làm gì,muốn chết à?” ”A…Tại vì sáng nay ba với mẹ mới đi công tác rồi…..ba mẹ có để lại tiền và tớ giấy gì đó ở dưới…nói là hai đứa mình ở nhà 1 mình trong 3 tháng tới…mà ba mẹ cũng khóa cửa phòng luôn rồi….” Sặc tập 2. ”Chuyện quan trọng như thế sao tôi chưa nghe bao giờ?” ”Ba mẹ mới nói em nghe sáng sớm nay thôi” "Giờ cô mới dậy mà?" "Ba mẹ gọi dậy xong buồn ngủ quá nên em ngủ thêm tí nữa.....em xin lỗi...." Thiệt là hết biết. ”Thôi được rồi,tôi sẽ xuống dưới nhà.Thay đồ nhanh lên đấy.” ”A..vâng ạ” Nói rồi tôi xuống nhà. Qủa có tờ giấy thật. Hả? Cái heo gì thế này? Tôi kinh hoàng tột độ. ”Gửi Len-kun. Len-kun à,ba mẹ sẽ đi công tác trong vòng 3 tháng tới.Tới giờ thì con đã hiểu vì sao be mẹ cho con quà sinh nhật là Rin rồi chứ ♥….” ”Hiểu cái con khỉ....tôi phải làm gì đây hả?Cho nhỏ đó ở nhà một mình trong khi tôi đi học à?...” Miệng tôi lẩm bẩm. ”Ara~Con không cần lo chuyện đó.Ba mẹ đã đăng kí cho Rin học tại VocaLoid-School,tức trường của con á ♥~…” ”Trời đất.Sao 2 người biết tôi nghĩ gì ? Hai người mới đổi làm nghề bói à?Mà cùng trường?Tức là…” ”AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA~” Tôi lại cất tiếng hét kinh hoàng tột độ. ********************************************** ”Rin,thế này là thế nào hả?” Bay lên lầu,tung chưởng đá tung cánh cửa y như phim bộ Hồng Kông,tôi hỏi Rin với ánh mắt quỷ dữ. Nhưng sau đó…. ”Kyaaaaa~” Một tiếng hét khác vang lên. Gì thế nhỉ…Tôi nhớ là tôi đâu có hét? Mà nhà thì chỉ có 2 đứa,tôi và nhỏ đó… Vậy là…. Nhỏ Rin hét? Nhưng tại sao? Mất 1 lúc tôi mới định thần lại được. Căn phòng tôi vừa đạp tung cửa… Là phòng tắm. Thế là bạn cũng hiểu rồi chứ gì. Nhưng vấn đề là,bộ não ngu muội của tôi lại ra lệnh cho mắt tôi nhìn thẳng về phía trước. ”Sa….x.” Hình ảnh đó truyền vào mắt tôi,đi qua nhiều vòng gấp khúc,và cuối cùng là dừng lại ở trung khu thần kinh ở não bộ tôi. Máu mũi tôi chảy không ngừng. Làn da trắng hồng. Mái tóc ẩm ướt dính chặt vào gò má. Khuôn mặt đỏ bừng. Sao…lại dễ thương thế? Nhưng,não bộ tôi đã kịp thời truyền đi một lệnh mới trước khi chuyện này đi quá xa. ”ặc….x..xin lỗi….” Tôi quay mặt đi,vội bước ra khỏi căn phòng. Vội đóng cánh cửa,tôi chỉ kịp thời thốt ra một câu nói không thề đần hơn: -Rin,thay đồ nhanh đi rồi tôi chở đi học ……………………… Xuống dưới lầu,tôi có thể cảm thấy được. Không thể nào….. Tim tôi đang nhảy tan-go. Cảm giác này …. Chẳng lẽ…… Tôi bất giác nhìn về phía chiếc đồng hồ. Ặc! Tôi chưa đánh răng,tắm rửa và vẫn mặc mỗi bộ đồ ngủ,còn đúng 30 phút nữa là tới giờ học. Trễ học mất rồi! ~ end chap 2 ~
[Fanfic] ♫-Present-♫ - pumpkin2 - 09-07-2012 AngelPriest Đã viết:Volcadio huh ? Rin và Len thì vừa nghe bài Daughter Of Evil \m/ Hát hay kinh dị \m/Nghe cả series 4 bài (Daughter of evil , servant of evil , regret message , RE_Birthday đi cậu :"> [Fanfic] ♫-Present-♫ - konkokon2 - 09-07-2012 Sao không cho incest vào @@ thú vị thêm đấy [Fanfic] ♫-Present-♫ - angelpriest - 09-07-2012 pumpkin2 Đã viết:Nghe cả series 4 bài (Daughter of evil , servant of evil , regret message , RE_Birthday đi cậu :"> Nghe hết cả rồi...cuối cùng mới biết...Len chịu chết cho Rin...và lý do Rin...uhm..giết ng` :] Nhưng ấn tượng nhất vẫn là bài D/O/Evil... |