MapleStory Vietnam
[Fic] - Tái Sinh - Phiên bản in

+- MapleStory Vietnam (https://forum.maplevn.com)
+-- Diễn đàn: Cộng Đồng (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?176-Cộng-Đồng)
+--- Diễn đàn: Cảm Xúc (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?79-Cảm-Xúc)
+---- Diễn đàn: Truyện Chữ (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?81-Truyện-Chữ)
+---- Chủ đề: [Fic] - Tái Sinh (/showthread.php?11076-Fic-Tái-Sinh)

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26


[Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 27-03-2013

Vậy là ko có ai muốn đọc hay sao TT^TT


[Fic] - Tái Sinh - nafallen - 27-03-2013

shikan97 Đã viết:em đang tập làm truyện, có j ko đúng mong mọi người góp ý, đừng quăng gạch em nhá K36K36K36


Tái Sinh ( Lột Xác )
Phần 1 :Tất cả chỉ mới là bắt đầu (Đã hoàn thành)
Kì 1 :


"Mình có thực sự là đang tồn tại?" - Dòng suy nghĩ thường xuyên cuồn cuộn chảy trong đầu Ruu.

Ruu là 1 cô gái có ngoại hình bình thường, ko có j nổi bật, ngoại trừ 1 giọng nói trầm buồn và đôi mắt màu xanh lam luôn luôn cụp xuống buồn bã.Cô giống con trai, cô nghĩ vậy - 17 tuổi, ko hề dậy thì, so với các bạn nữ cùng trang lứa khác thì có lẽ cái "bình thường" trong ngoại hình của cô là rất "bất bình thường".

Lại 1 ngày "bình thường", ko có 1 ai nói chuyện, ko 1 ai bàn tán bất kì điều j về cô ; thầy giáo ở trường cũng chẳng buồn nhắc đến tên cô, cũng chẳng hề ngó tới chỗ cô.Đi đường, ngay cả chó mèo, chim chóc cũng chẳng màng tới cô.Cô như 1 người vô hình, nói cách khác, cô như 1 bóng ma.

Về tới nhà, 1 ngôi nhà to, nhiều cây cối : dây thường xuân phủ kín, hoa mướp nở rộ 1 góc tường và vô vàn loài hoa ko tên khác trên bức tường đen lạnh lẽo; cánh cổng đen, hàng rào đen sắc lạnh.Xen lẫn những cái đen và xanh đó là 1 điển đỏ, cánh cửa ra vào đoe thẫm như máu.Cô mở cửa, bước vào.

Khác xa với cái lạnh lẽo, âm u, rùng rợn bên ngoài là 1 căn phòng lộng lẫy với đèn chùm sáng choang ấm áp bao bọc ko gian rộng lớn ; 2 bộ ghế dài bọc nỉ màu xanh dương êm ái cùng với 6 chiếc gối vuông vắn đủ sắc màu cầu vồng (trừ màu xanh dương ra), cái bàn uống nước trải khăn màu sữa có hoa văn trang trí bắt mắt.Cái ko khí cổ kính bị phá vỡ bởi tiếng Tivi 100 inch đang chiếu phim hành động, 2 đứa em trai và gái (sinh đôi) cùng bố mẹ cô đang xem.

Cô cất tiếng chào lớn và đi lên cầu thang.Bố mẹ cô lên tiếng : "Con về rồi à?Có bành kem trong tủ lạnh đó, con ăn đi nhé!" và bọn trẻ con lí nhí :"Chị đã về, bế em đi!" Cô cười tươi, Cái vẻ u ám của cô như vỡ tan trong cái căn nhà đầm ấm này.Ở đây cô mới vực dậy được cái cảm giác là mình vẫn đang tồn tại.

Ruu lên phòng cô, như bước vào 1 thế giới khác, thế giới của riêng mình cô, với đủ mọi loại máy móc, hóa chất.Cô có nhiều công trình khoa học nhưng chỉ là của riêng cô, ko có ai biết, kể cả bố mẹ, các em cô.Khi mà họ vào (mà ko có dấu vân tay cà đồng tử mắt cô quét vào máy quét vô hình ngoài cửa) thì họ sẽ chỉ thấy 1 căn phòng bình thường với bàn ghế học, giường ngủ, tủ quần áo........

Ko ai biết rằng cô có những công trình khoa hoc vượt tầm con người, đặc biệt là 1 cỗ máy biến đổi.Tuy vẫn đang trong quá trình thử nghiệm nhưng nó đã và đang làm rất tốt.Hôm nay là lần thử nghiệm chức năng cuối cùng là biến đổi giới tính (số 6) trên mọi loài sinh vật ; và cô luôn là người thử nghiệm đầu tiên.

Cô bấm nút, và trong quá trình khởi động (và hoàn tất), cô đi ngủ......



viết tạm thế đã,có j mai post tiếp
K40K40K40K40K40K40K40K40K40K40

- Về truyện thì hay rồi , nhưng người viết truyện thì không nên viết tắt bạn ạ Smile Nói chung làm vậy là quá quá đc rồi


[Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 31-03-2013

3. Hikaru Yanko

Tuổi: 17
Biệt danh: Hana-chan
Giới tính: Female
Chiều cao: 1m64
Ngày sinh: 20/7
Tóc: Dài, đen mượt
Mắt: Đen, ko cận
Giọng nói: nhỏ nhẹ, ấm áp
Da: cam nhạt
Cân nặng: 46~47 kg
Sở thích và thói quen: Ngồi trên sân thượng và hát, trò chuyện với Ruu và Kan.
Sở trường: tập võ, hát, nấu ăn
Sở đoản: Không hoà đồng
Ghét: những người bắt nạt mình, hoa cúc, nơi đông người
Sợ: bóng tối, "vật không xác định", vườn thú
Thích: thỏ, mèo, Ruu và Kan, lá phong, hoa anh đào
Học lực: khá giỏi
Vật cưng: vòng cổ di vật của cha mẹ
Đặc điểm: hát rất hay, tốt bụng, thân thiện.

N.y: Ruu Prince







4: Otochi Kanji

Tuổi: 17
Biệt danh: Leo
Giới tính: Male
Chiều cao: 1m74
Ngày sinh: 30/11
Tóc: đen, hơi dài
Mắt: Đen, ko cận, mặt luôn có vẻ dữ dằn
Giọng nói: trầm, mạnh mẽ
Da: màu da cam
Cân nặng: 56 kg
Sở thích và thói quen: Ngủ trên sân thượng, trò chuyện với Ruu và Yan.
Sở trường: đánh đấm, vẽ
Sở đoản: Không hoà đồng, học, nói chuyện với con gái, giảng hoà
Ghét: những người bắt nạt Yan, chó, nơi quá đông người, mù tạt và xì dầu
Sợ: cá có vảy sắc
Thích: nước hoa quả, Yan và Ruu, Rumi, lá phong, mèo.
Học lực: trung bình
Vật cưng: cái vòng tay di vật của mẹ
Đặc điểm: là người đứng đầu trường về khoản sức mạnh trước khi Ruu (Prince) xuất hiện, là 1 người trầm tính nhưng thân thiện và tốt bụng với bạn bè của mình và động vật (ngoài chó), rất yêu mèo.



[Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 31-03-2013

[-X sao ko viết truyện đi làm mấy cái lày làm rì?


[Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 01-04-2013

Kì 29:

Ruu tỉnh dậy, người ướt đãm mồ hôi. Cậu nhìn xung quanh, ánh nắng rọi qua cửa sổ, chim chóc kêu lanh lảnh báo hiệu một ngày đẹp trời. Không biết cậu đã về phòng từ bao giờ.

Ruu vươn vai và đi tắm. Cậu cởi áo, nhìn vào gương và giật mình : đằng sau lưng cậu là 1 cái cánh đen to đùng, trông như một đám khói nhưng lại có lông vũ rơi ra.
Ruu ngoảnh lại lưng mình, không có gì cả, quay lại vào gương, hình ảnh đó đã biến mất.
Cậu thở dài :

- Chắc mình tưởng tượng.

Và mở vòi hoa sen. Ruu không để ý rằng sau lưng cậu xuất hiện 1 kí hiệu hình đôi cánh màu đen, không bị nước rửa trôi, nó như in vào da cậu vậy.


---------------------


Vì cả 2 người đều không biết nấu ăn nên Ruu dặn Rin mua thức ăn nhanh dưới phố.
Ruu nói :

- Rin học hết cách sống của con người chưa?

- Dạ, Rin học rồi, onii-chan!


Ruu xoa đầu Rin, cười :

- Vậy à, Rin giỏi quá! Onii-chan sẽ cố về sớm để chơi với Rin nhé?

- Ưm ... không cần đâu ạ, Onii-chan cứ chơi với bạn bè của onii-chan đi, Rin chơi với Lili đc rồi ạ.

(LiLi là tên của con thỏ trắng - thú cưng của Ruu)

- Ừ, vậy onii-chan đi nha!

- Vâng, tạm biệt onii-chan!


Và Ruu đi ra cửa, cánh cửa đóng lại, căn nhà trờ nên im lìm và lặng lẽ.
Rin cười, lạnh lẽo :

- Sẽ sớm thôi, người sẽ trở lại sớm thôi, Kenta-sama, không còn vỏ bọc yếu đuối, ngài sẽ lại thống trị thế giới này, tôi sẽ lại là người hầu cận thứ hai, à không, tôi đã loại trừ tên phản bội chết tiệt kia rồi, tôi sẽ là người thứ nhất, tôi sẽ là người duy nhất bên cạnh ngài, hahahahaha......

- Có vẻ khoái trí nhỉ, Zwei.

- Là ngươi à, Phantom. Ta sắp trở thành số một rồi mà.

- Cô loại trừ Ein rồi à?

- Tất nhiên, ta đã phong ấn kí ức của hắn rồi. Mấy trăm năm rồi nhỉ? Ngươi đã trốn đi đâu vậy?

- Tôi trốn đi đâu đâu nào? Tôi luôn ở bên cạnh Ngài mà.

- Ta biết, ý ta là, ngươi im lìm quá, chả có hành động gì cả.

- Cũng chịu thôi, tuy luôn bên cạnh Ngài nhưng tôi chỉ mới được mở phong ấn kí ức thôi mà, cả cô cũng vừa mới được mở phong ấn ngày hôm qua, sao đổ lỗi lên tôi vậy?

- Ừm, thôi, ngươi trở về đi, lúc khác khi cần ta sẽ gọi.

- Nhớ trả công nhé F2

- Hừ, lại đòi nữa à? Thôi, đi đi.

- Tạm biệt, Zwei yêu dấu của tôi.

- Ta bảo là đi đi mà *Blush*

- Đây, tôi đi bây giờ đây F2

Và người đó biến mất trong làn gió sớm.

- Tên này thật là, vẫn cứ cái tính ấy, đã mấy trăm năm rồi mà chưa từ bỏ đeo bám mình, đã bảo mình sẽ là của chủ nhân mà .... - Rin ngẫm nghĩ một hồi, tay cầm chiếc vòng tay ma thuật vừa được tặng - Nhưng chỉ e rằng mình sẽ sớm đổ hắn mất thôi - Rin thở dài - Ta vẫn chưa quên được người đó mà, Phantom, ta chỉ sợ ta sẽ phụ lòng ngươi mất thôi. Ngươi rất tốt, lẽ ra ngươi không nên về phe ta mới đúng. Nhưng ngươi không phải loại người muốn độc chiếm, ngươi chờ đợi ta lâu đến vậy mà không mệt mỏi ư? ...............

Rin đứng một mình trong căn nhà rộng lớn, trần ngâm nghĩ ngợi.



Zwei : số 2
Ein : số 1
Phantom : bóng ma (không phải siêu trôm đâu nhá F3)


Có lẽ khoảng 3 kì nữa là kết thúc Phần 2, và tới Phần 3 (đang trong giai đoạn hoàn thành)
Không biết bao giờ mới xong hết =="


[Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 06-04-2013

Kì 30 :


- Jin! Jin!

Kan mở mắt, ôm đầu nói :

- Ba mạnh tay quá đấy!

- Sao con ngủ ngoài này?

- Hơ? - Kan nhìn quanh, cậu đang ngồi dưới gốc cây sồi sau nhà, cậu ngạc nhiên – Sao con lại ở đây?

- Thật là, không ngủ trong phòng mà lại ngồi đây. Dậy sửa soạn đi học đi, hôm nay phải về sớm dọn dẹp nhà cửa đấy!

- Vâng, vâng, con đi bây giờ đây.


Cha của Kan đứng nhìn cậu, thở dài, tay vẫn cầm cây chổi vừa mới cốc đầu cậu :

- Dạo này nó lạ quá, sau lễ người kế thừa đến giờ, thi thoảng nó lại ngủ ngoài này …..


-------------------


Kan rời khỏi nhà, vừa đi vừa nghĩ ngợi :

- Giấc mơ lạ thật, cứ như là thật vậy. Chẳng lẽ mình có 1 nhân cách khác hay là … hm… nhức đầu quá, không nghĩ nữa, kệ nó đi… (lười suy nghĩ) - Kan gãi đầu.

Và Kan chạy thật nhanh tới trường. Gặp Ruu và Yan đang đi chung, cậu đi chậm lại và cười :

- Buổi sáng tốt lành nhé 2 cậu!

- Leo có vẻ vui nhỉ F2 - Yan cười

- Tất nhiên rồi, Hana-chan ... Mà Puu-chan sao thế? Sao trông có vẻ buồn bã vậy?

- À, không có gì đâu, đừng để ý - Ruu gượng cười - Chỉ là … mình thấy hơi mệt chút thôi.

- Sao Puu không nghỉ ở nhà - Yan lo lắng - Dạo này Puu lạ lắng đó.


- Puu-chan đừng cố quá mà thành quá cố nha - Kan cười.

- Còn lâu nhá, Leo còn không mạnh bằng tớ kia mà. - Ruu cố cười.

- Điều đó thì … Nhưng Puu-chan cũng phải chú ý tới sức khỏe của mình đi chứ …

- Rồi, rồi, tớ sẽ chú ý mà …


Ruu cố cười để cho các bạn yên lòng, cậu không thể nói rằng mình đang lo lắng về con người trong giấc mơ của cậu, người đó có nụ cười thật nham hiểm.
Cậu thấy lo lắng và sợ hãi, nếu lá bùa cuối cùng rơi xuống nữa thì sẽ ra sao?
Càng ngày cậu càng không giống con người bình thường. Hết đến ngoại hình cậu thay đổi hoàn toàn lại đến giọng nói, và có vẻ như cả tính cách cậu cũng đang dần thay đổi 1 cách kì lạ.

“Mình không muốn 2 người bạn khó khăn lắm mới có được lại sẽ kinh sợ mình, họ sẽ sợ hãi và tránh xa mình mất, và mình sẽ lại chìm vào nỗi cô đơn tuyệt vọng trước kia. Thật lạnh lẽo biết chừng nào….”

Ruu nghĩ thầm. Cậu ứa nước mắt. Cậu vốn đã quen với cô đơn nhưng giờ cậu lại sợ hãi sự cô đơn vô cùng.

- Sao Puu-chan tự dưng lại khóc thế? - Kan tò mò

- Không, không có gì đâu, chỉ là tớ vui vì có 2 người là bạn, có được 2 người bạn tuyệt vời thế này, tớ thật hạnh phúc…

Kan và Yan đỏ mặt :

- Bọn tớ không hề tuyệt vời đâu, chính Puu (-chan) đã giúp đỡ bọn tớ nhiều như vậy nên giờ chúng ta mới có thể làm bạn. Người tuyệt vời là Puu (-chan) mới đúng!

Và 2 người ôm chầm lấy Ruu.
Nước mắt Ruu tuôn rơi, cậu cũng ôm chặt lấy 2 người :

- Tớ không muốn xa rời 2 cậu chút nào cả, không bao giờ muốn thế cả. Nhưng …

Và Ruu buông 2 người bạn ra.

- Puu (-chan) sao vậy? Cậu nói cứ như là đang vĩnh biệt bọn tớ vậy…

Ruu hiện rõ vẻ xa xăm trong mắt và cả nỗi buồn vô tận.




Tạm vậy đã nhé, kì sau sẽ dài~ lắm đó F2


[Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 20-04-2013

chật @@ củng khá lâu cho 1 phần


[Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 10-05-2013

Đợi tớ 1-2 tuần nữa rồi sẽ tiếp tục đăng bài vs tốc độ 1-2kì/tuần hoặc hơn
vì dạo này máy tính nhà tớ bị hỏng + thi học kì.
Mọi người thông cảm nha :<


[Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 13-05-2013

Tớ viết tới phần 4 rồi, có vẻ truyện sắp kết thúc.....


[Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 17-05-2013

Kì 31 :


Ruu cất lời, nghẹn ngào:

- Tớ … có lẽ tớ … không phải, không còn là con người nữa …

- Tại sao cậu lại nói như vậy?
- 2 người bạn lo lắng

- Thế, có con người nào phát triển nhanh như tớ chưa? Mới có 1 đêm, tóc tớ bạc trắng và ngắn ngủn, sức mạnh thì gấp mười lần con người bình thường, có khi còn mạnh hơn, cao quá nhanh, rồi vỡ giọng, rồi tính cách tớ cũng dần dần xấu xa đến nỗi tớ rùng mình.

- Sao cậu lại nói thế? Cậu đã làm gì sao?

- Tớ, tớ ... Hôm qua ... đêm hôm kia, tớ ... chính tay tớ đã bắt và giết hầu hết những con vật trong khu phố. Tớ không biết tại sao và làm thế nào mà tớ lại làm được như thế. Khi tớ có lại được ý thức thì trước mắt tớ là xác của chúng, không còn chút máu nào trong huyết quản. Và bàn tay tớ thì nhuốm đầy máu tươi. Khi đó, cơ thể tớ đã ... liếm bàn tay đầy máu đó ... Không hiểu sao lúc đó tớ không những không kinh hãi mà còn thấy ngon lành, dẽ chịu và tớ đã mỉm cười trước mấy chục xác động vật đang nằm dưới lớp lá đầy ẩm ướt và không còn giọt máu. Tớ đã nghĩ đó chỉ là giấc mơ, nhưng cảm giác đó rất thật ... Tớ ... sợ hãi chính bản thân, tớ sợ một ngày nào đó tớ sẽ hại hai cậu mất. Xin 2 cậu, hãy rời xa tớ hoặc giết tớ đi, dù sao tớ cũng không đáng sống, tớ chỉ là một con ác quỷ không xứng đáng với 2 cậu, đặc biệt là Yan. Một người như tớ, một con quỷ như tớ đã quá tự cao tự đại, tớ đã muốn cưới cậu ... -
Ruu gạt nước mắt - Thôi, các cậu hãy đi đi, không thì hãy giết tớ nhanh đi, ngay tại đây! Chỉ còn một phong ấn nữa thôi thì tên đó sẽ thoát. Dã tâm của hắn có lẽ là hủy diệt Trái Đất này. Tớ không muốn giết hại hai cậu. Vậy nên ... hãy giết tớ đi, trước khi quá muộn....


Yan khóc, cô ôm chầm lấy Ruu:

- Đừng nói nữa, đừng nói nữa, Puu là con người, là chồng chưa cưới của mình ...M ... Em làm sao có thể giết chính người mà em yêu quý nhất là anh cơ chứ .....


Bên cạnh là Bên cạnh là Kan, cậu tức giận đấm vào tường (khiến nó bị nứt ra) và nói:

- Cậu tự dằn vặt gì chứ? Chúng ta là bạn thân cơ mà? Đáng ra cậu phải nói sớm hơn mới phải, tụi tớ sẽ mãi bên cậu để bảo vệ, chia sẻ nỗi buồn bực đó kia mà. Cậu ... quá ích kỉ, cố chấp, ngốc nghếch ... - Và Kan lấy tay che mặt nhưng không ngăn được dòng nước mắt trào ra, ướt đẫm tay áo và rơi xuống đất - Cậu ... Puu-chan, dù cậu là ai đi chăng nữa, là gì đi chăng nữa, cậu mãi mãi là bạn thân thiết nhất của bọn tớ. Vậy mà cậu lại ích kỉ giữ kín nỗi buồn như vậy ư? Cậu không coi chúng tớ là bạn sao, Puu-chan?


Ruu xúc động:

- Bạn, các bạn, ... sao lại quá tốt với mình vậy? Mình là ác quỷ, mình ... không phải con người!

- Dù ai nói gì đi chăng nữa, Puu (-chan) mãi mãi là bạn thân của bọn tớ, bọn tớ quyết không thay lòng! -
Kan và Yan nhìn thẳng vào mắt Ruu và nói


Tim Ruu bỗng đập mạnh.
Kẻ trong phong ấn, trong bóng tối thuần khiết vây quanh hoảng hốt:

- Tại sao? Trái tim ta lại đập lại? Nó còn đập mạnh nữa. Tại sao? Nó vốn dĩ đã đóng băng từ lúc cô ấy ra đi cơ mà? Tại sao lại vậy chứ? Trái tim, mi đừng đập nữa, mi khiến ta nhớ tới cô ấy, Sakura ...


Và lá bùa cuối cùng rơi xuông. Một luồng ánh sáng chói lọi rọi tới đúng chỗ người ấy. Người ấy nheo mắt và đứng dậy, đi về phía ánh sáng...

--------------------------

Ruu bừng tỉnh.
Cậu thấy cậu đang ôm chặt 1 người nào đó và 1 người con trai khác đang đứng trước mặt cậu và khóc. Cậu nhăn mặt:

- Đàn ông con trai gì mà yếu đuối vậy nhỉ? - Và khó chịu buông người cậu đang ôm ra - Đúng là con người, một lũ làm ta khó chịu ... Hả - Ruu sững sờ - Hikaru Sakura???? Nàng đã chết rồi cơ mà? Không thể nào, không thể nào!!!


Và Ruu ôm đầu, dang cánh và bay đi mất.
Yan và Kan sững sờ. Kan nói:

- Cậu ấy .... sao vậy nhỉ, Hana-chan?

- Mình cũng không biết, nhưng ... anh ấy lại gọi mình là Sakura ... Sakura, cái tên rất quen thuộc... hình như có một người tên như vậy. Leo, hôm nay mình sẽ nghỉ ở nhà để tìm hiểu. Bạn đến trường một mình nhé?

- Hừ, thật là ... Tớ ở trường làm gì nếu không có 2 cậu kia chứ? Tớ cũng sẽ phụ cậu tìm. Chúng ta tìm cách giữ chặt cậu ấy, mãi mãi, trừ khi linh hồn chúng ta tiêu tan ...

- Leo cũng ăn nói lạ lắm đấy -
Yan cười - Đi thôi nào!

- Ừ!



Và Kan đi sau Yan, cậu biết cô rất đau khổ, cố cười để cậu yên lòng. Yan đã nuốt nước mắt. Cậu mỉm cười.

“Kiếp sau của Sakura có khác, dễ dàng làm trái tim Ngài đập lại. Xin lỗi Zwei, có lẽ tôi lại thất hứa với cô rồi. Tôi chỉ vì lòng trung thành tận tụy với Ngài thôi, nhưng mục đích làm ngài tỉnh dậy của cô đã thành công rồi. Có lẽ điều đó cũng bù đắp được chút ít.”

- Đến nhà mình rồi, Leo vào đi!

- Ủa, ủa, tớ đến trước nhà cậu lúc nào vậy nhỉ? -
Kan ngạc nhiên.

- Leo đừng đùa nữa, không còn thời gian đâu. Bạn luôn chạy sau lưng mình mà ... Thôi, vào nhà đi. - Yan mở cổng - Nếu mình nhớ không lầm thì danh sách và sổ ghi chép ở nhà kho phía Tây.(nắm chặt tay) Hãy chờ em, Ruu à, em sẽ cứu anh!







~ End Phần 2 ~