![]() |
|
[Fic] - Tái Sinh - Phiên bản in +- MapleStory Vietnam (https://forum.maplevn.com) +-- Diễn đàn: Cộng Đồng (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?176-Cộng-Đồng) +--- Diễn đàn: Cảm Xúc (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?79-Cảm-Xúc) +---- Diễn đàn: Truyện Chữ (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?81-Truyện-Chữ) +---- Chủ đề: [Fic] - Tái Sinh (/showthread.php?11076-Fic-Tái-Sinh) |
[Fic] - Tái Sinh - lovelovelove96 - 25-07-2013 hay thật đấyK52K52.................... [Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 25-07-2013 :| hóng qua ems chơi với t đê
[Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 26-07-2013 mai rảnh rang up lên cho các bạn coi ![]() P/S: tên in game của lamcanhtan2009 là gì để tớ add coi =3= [Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 28-07-2013 Kì 37: Sakura đứng trước “căn phòng cấm”, một cánh cửa gỗ màu nâu đen to lớn, được trạm trổ những hình vẽ kì lạ, không ra hình thù – hoặc ít nhất là cô cảm thấy như vậy. Cô đẩy cánh cửa, nhưng nó không hề nhúc nhích một milimet nào, nó quá nặng đối với cô. - Sao vậy nhỉ? Rõ ràng Ruu-chan đẩy nhẹ nó đã mở rồi cơ mà? Có cơ quan chăng? Và cô tìm kiếm khắp cánh cửa, bỗng có một cái máy từ trong bức tường màu sữa hiện ra và nói: - Hãy quét đồng tử mắt vào máy! Sakura giật mình, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một cỗ máy, hơn nữa lại còn biết nói. Trong khi cô đang lúng túng không biết mình nên làm gì thì cái máy ấy lại nói: - Hãy đưa hai mắt bạn lại gần tôi! – Dường như cái máy biết rằng cô đang không hiểu nó nói cái gì. Sakura lật đật làm theo lời cái máy, và rồi một luồng sáng màu đỏ từ đâu chạy trước mắt cô, từ trái sang phải. Cô ngạc nhiên, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cái máy kia lại nói: - Bạn có đủ điều kiện để vào “Thư Viện Hoàng Gia”. Xin hãy đứng trước cánh cửa và chạm vào nó! Sakura lại làm theo hướng dẫn của cái máy kì lạ, và rồi cánh cửa khổng lồ kia từ từ được mở ra, cái máy ấy cũng biến mất luôn. Cô ngạc nhiên, cánh cửa dường như là tự động mở ra cho cô vậy… Cô thò đầu vào trong phòng và ngó nghiêng, không có ai trong này cả. Cô bước hẳn vào trong phòng và ồ lên ngạc nhiên. Căn phòng này thực sự quá rộng, có rất nhiều những tủ sách khổng lồ, với những cuốn sách dày cộm, dường như toàn bộ nơi này đều là sách! Sakura trầm trồ một hồi rồi xem xét xung quanh, rõ ràng chẳng có gì nguy hiểm hay thứ gì đó đáng để gọi là “cấm” đối với cô ở đây cả. Cô đi dọc theo những giá sách cao, chạy từ đầu căn phòng đến bức tường cuối căn phòng. Ở đây có thật nhiều loại sách, từ những cuốn sách ghi chép lại lịch sử, đến những cuốn sách về những kiến thức khác nhau: văn học, toán học, … Nhưng hầu như cô không hiểu những cuốn sách ấy nói gì cả. Còn có cả những cuốn sách chứa nhũng kí tự lạ lùng, rồi những hình vẽ lạ lùng… Thứ khiến cho cô thấy hứng thú là những cuốn sách về âm nhạc, những nốt nhạc chứa đựng bao cảm xúc, bao câu truyện, bao mơ ước… Cô cứ đi mãi như thế, cho đến khi đi hết giá sách khổng lồ ấy thì cô phát hiện ra một căn phòng nhỏ khác, nó được ngăn với căn phòng này bởi một tấm màn màu xám, nhưng không thể ngăn được thứ ánh sáng màu xanh nhạt chiếu xuyên qua và tỏa sáng ra bên ngoài.. Cô tò mò mở tấm màn ấy ra và đi vào trong phòng. Khác xa với sự rộng rãi và to lớn của căn phòng bên ngoài, căn phòng này khá là nhỏ, dường như nó chỉ nhỏ bằng một phần tư căn phòng nhỏ nhất trong lâu đài này, hơn nữa lại không có cửa sổ, không có một thứ ánh sáng nào có thể xâm nhập vào căn phòng này, ánh sáng duy nhất ở đây là thứ ánh sáng màu xanh dương nhạt do một quả cầu thủy tinh đặt trên một cái bàn nhỏ ở giữa căn phòng, trên một cái giá được phủ một tấm vải, với hai chiếc ghế nhỏ bên cạnh. Cô chạm tay vào quả cầu, tự hỏi nó có công dụng gì mà lại phải giấu đi như vậy, và cô nghĩ tới Ruu, không biết cậu có giận cô không nếu như biết cô vào căn phòng này. Bỗng nhiên quả cầu lóe lên sáng chói, Sakura lùi lại một chút và ngạc nhiên nhìn khi thấy hình ảnh của Ruu trong quả cầu xanh. Cô chăm chú nhìn Ruu, tuy cậu nhỏ tuổi hơn cô nhưng cậu ấy trông thật chững chạc và quyết đoán, như một người trưởng thành vậy, còn cô thì lại không được như vậy chút nào, chỉ như một cô bé hay làm trái lời người khác… Cô tiếp tục nhìn vào quả cầu, trong đó, nơi mà Ruu đang đứng là rìa ngoài của một khu rừng nào đó. Cậu đang chăm chăm nhìn vào một ngôi làng dưới ngọn đồi – nơi mà cậu đứng. Sakura tự hỏi rằng cậu đang định làm gì thì bỗng nhiên cô thấy đôi mắt của Ruu bỗng đỏ ngầu, và một đôi cánh từ đâu xuất hiện sau lưng cậu, nó như một làn khói đen, nhưng lại có những sợi lông vũ đen rơi ra. Cô chưa kịp ngạc nhiên tự hỏi tại sao cậu lại có thứ kì lạ đó thì Ruu lại bay lên bằng “đôi cánh đen” ấy, bay tới giữa ngôi làng nhỏ kia, và rồi, từ trên cao, cậu giáng xuống một quả cầu sét màu tím đen khổng lồ, thổi bay những ngôi nhà gần đó – nhưng kì lạ là không có một ai chết cả. Dân làng hoảng loạn, sợ hãi, vừa la hét, vừa chạy trốn khỏi cậu. Rồi như một tia chớp, Ruu bắt lấy một người đàn ông đang chạy và hút máu ông ta, người đó sợ hãi, vừa vùng vẫy, vừa hét lên: - Không, tôi chưa muốn chết, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, tha cho tôi, XIN NGÀI HÃY THA CHO TÔI!!!...AGRRRRRR… - người đó chỉ còn kịp hét lên một cách đau đớn rồi dần dần bị vắt kiệt máu. Sau khi hút hết máu của người đó, Ruu liếm bàn tay đầy máu của mình rồi nói: - Vậy lúc trước các ngươi đâu có tha cho họ? Dù họ có van nài đến thế nào đi chăng nữa, các ngươi vẫn ra tay với họ kia mà? Và cậu lại tiếp tục lùng bắt những người khác, lạ một điều là cậu chỉ giết những người đàn ông trung niên, còn những phụ nữ, thanh niên và trẻ em thì cậu không hề chạm tới, kể cả khi họ đứng ngay bên cạnh hay tấn công cậu vì sợ hãi và muốn cứu người thân của họ. Cậu cũng không dừng tay, mặc cho những vết thương do những người đó gây ra, mặc cho những tiếng la hét sợ hãi tột độ và những lời van nài trong tuyệt vọng… Sakura nhìn những cảnh tàn bạo của Ruu như vậy, cô sợ hãi không thốt được một lời nào, chân cô thì run rẩy, cô không thể cử động được, cô chỉ có thể đứng đó, và nhìn vào quả cầu… Rồi Ruu cũng kết thúc cuộc săn lùng. Cậu đứng giữa ngôi làng, nơi mà cậu đặt chân tới lúc đầu, dù biết là những người còn lại đã trốn vào rừng hết rồi, cậu nói to: - Hãy nhớ bài học ngày hôm nay, nếu các người một lần nữa động vào “Dòng tộc” của ta, ta sẽ giết hết tất cả, cả đàn ông cũng như đàn bà, cả những người ủng hộ hay những người vô tội đều chết, sẽ không có một sự nhân nhượng nào như ngày hôm nay đâu! Ta sẽ còn săn lùng nữa, những kẻ đã tàn sát chúng ta mười năm trước!!! Và cậu bay đi, nơi mà cậu đứng bỗng chốc biến thành những thảm cỏ hoa, những ngôi nhà mà cậu tan phá biến thành những cái cây cổ thụ to lớn, còn những con người bị cậu giết thì tất nhiên là họ không thể trở lại vì họ đã chết, họ biến thành cát bụi, biến thành những mầm cây… Sakura chợt rơi nước mắt, cô nói: - Chẳng lẽ Ruu-chan vẫn còn nhớ về cuộc thảm sát đó, và giờ em ấy đi trả thù cho người thân của mình sao? Và cô nhớ lại cái ngày khủng khiếp ấy, từng người bảo vệ cô và Ruu, những người luôn quan tâm, chăm sóc, vui đùa bên cạnh cô và Ruu, từng người một ngã xuống, họ đều bị giết hại bởi con người, viễn cảnh hiện ra trước mắt cô khi ấy không có gì khác ngoài máu và xác người nằm la liệt trong khắp lâu đài. Đại sảnh – nơi mà cô, Ruu, cùng với những người hầu thường chơi trò đuổi bắt, trốn tìm – biến thành một tấm thảm đầy máu và xác của những cô hầu đã từng luôn tươi cười. Rồi cầu thang, phòng ăn, hành lang dài tưởng chừng như vô tận,… Những nơi đã từng chỉ có mùi thơm của hoa, tiếng cười đùa vui vẻ, tiếng chạy nhảy nô đùa, những bức tranh treo tường đẹp đẽ, giờ đây chỉ xộc lên mùi máu tanh, không một tiếng động, sự tĩnh lặng đến rợn người, còn nhữ những bức tranh thì bị che lấp đi bởi máu tươi… Cô (7 tuổi) và Ruu (4 tuổi), đã trốn trong một cái tủ nhỏ, có những khe hở nhìn ra ngoài. Tuy cả người cô lúc đó đang run rẩy và sợ hãi, nhưng nhìn khuôn mặt đang chìm sâu vào giấc ngủ của bé Ruu, cô đã ôm chặt lấy cậu, cố gắng không để cậu tỉnh giấc, cố gắng không để cậu nhìn thấy những cảnh tượng chết chóc đó. Và cô bảo mẫu (Rina) cùng với anh quản gia (Ein) đã bảo vệ cô và Ruu khỏi sự tân công của loài người. Suốt mười năm nay cô đã cố gắng để Ruu không biết về cuộc thảm sát này, cả cô bảo mẫu và anh quản gia cũng không kể lại cho cậu biết, để cậu không nuôi hận thù với người khác. Nhưng bây giờ, cậu đã biết và đi trả thù. Tuy vậy nhưng Ruu lại không mù quáng tới mức giết và hủy diệt toàn bộ ngôi làng, cậu chỉ giết những ai đã từng giết “Dòng tộc” mình, giết những ai đã tham gia vào cuộc thảm sát ấy. Sakura ngồi thụp xuống và khóc, cô khóc không phải vì sợ hãi, không phải vì lo mình sẽ bị giết hay gì đó khác, cô biết Ruu là người trong “Dòng tộc” đó, bị con người bình thường gọi là “quỷ”. Cô khóc vì Ruu, cậu đã phải chịu đựng quá nhiều đau khổ, cậu yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống của con người và gia đình của họ, cậu luôn giành tình cảm lớn lao đối với con người. Cậu khao khát hạnh phúc gia đình hơn bất cứ con người nào, cậu nhân từ hơn bất cứ ai, cậu tốt bụng và bao dung hơn tất thảy những sinh vật được gọi là “con người” đó. Nhưng, cậu càng nhân từ, càng bao dung, càng nhân nhượng con người, thì họ lại càng lấn tới, họ… Đau đầu, hoa mắt, nhưng cố viết bài @@ P/S: đến giữa phần 3 rồi, có vẻ như săp hết truyện =3= [Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 29-07-2013 ingame ems là zZLumiProZz =)) ---------- Post added at 04:17 AM ---------- Previous post was at 04:10 AM ---------- p/s: càn đọc càn thấy giống demon ... [Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 29-07-2013 (Add bạn rồi nhưng chưa thấy đồng ý) :-? công nhận giống thật [Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 29-07-2013 ... vào game chả dc bực quá =.= k kịp lấy chair [Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 31-07-2013 Điên quá, định hôm nay đăng bài + chơi MS mà lại thông báo mất điện từ 7h đến 17h !!! (chắc nằm ngủ 10 tiếng nữa dậy cho lành vậy ="=) [Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 01-08-2013 :| sao ko tranh thủ viết tay thêm vài chap nửa =)) cơ mà hình như có ai đó add bạn và t đã đồngý nhưng ko thấy ng` đó đâu !? shikan97 tên ingame là gì thế t xem lại [Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 05-08-2013 :| mất tích rồi...... hóng |