MapleStory Vietnam
[Fic] - Tái Sinh - Phiên bản in

+- MapleStory Vietnam (https://forum.maplevn.com)
+-- Diễn đàn: Cộng Đồng (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?176-Cộng-Đồng)
+--- Diễn đàn: Cảm Xúc (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?79-Cảm-Xúc)
+---- Diễn đàn: Truyện Chữ (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?81-Truyện-Chữ)
+---- Chủ đề: [Fic] - Tái Sinh (/showthread.php?11076-Fic-Tái-Sinh)

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26


[Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 07-08-2013

Kì 38:





Sakura hi vọng rằng cô có thể làm gì đó cho Ruu. Cô lau nước mắt, đi ra ngoài thư viện và đóng cánh cửa lại như cũ – thực ra là nó tự đóng lại. Cô trở về phòng mình và quyết định sẽ tập hát, bằng những cuốn sách về âm nhạc cô lấy trong “Thư viện Hoàng Gia”, với mong muốn rằng những giai điệu này sẽ làm lòng Ruu dịu hơn, yên bình hơn, và để cho cậu biết rằng vẫn có cô bên cạnh cậu, cậu không hề cô độc trên thế gian này (với Rin và Ein thì cậu là chủ nhân nên họ sẽ không thể mang lại cái cảm giác gia đình cho cậu được – mặc dù Ein đôi lúc đối với cậu như một người bạn thân thiết)


* * * * *


- Ruu-chan nè, em có hạnh phúc không? – Sakura đột nhiên hỏi Ruu.

- Không ạ! – Ruu đáp một cách rất tự nhiên, với khuôn mặt bình thản.

- Tại sao vậy? – Sakura ngạc nhiên hỏi lại.


Vẫn khuôn mặt bình thản của một đứa trẻ, Ruu đáp:


- Bởi vì mọi người trong “Dòng tộc” của em đã bị tiêu diệt, rất nhiều người đã chết và biến mất mãi mãi…

-

- Nhưng cũng có chút “hạnh phúc”, Sakura-nee ạ!

- Là gì vậy?

- Bên cạnh em vẫn có Sakura-nee, Governess-Zwei, Butler-Ein nữa.

- Ừm… vậy còn… cha mẹ em thì sao?

- Em không có cha mẹ, Sakura-nee biết rồi mà? Em đâu phải con người, em sinh ra từ một quả trứng khổng lồ mà… - giọng Ruu thấp dần, có lẽ cậu đang cảm thấy buồn.

- Ừm… vậy người hồi nhỏ chị thấy là ai nhỉ? Trông người đó giống như Ruu-chan phiên bản “người lớn” lắm đó! – Sakura cười – Chị tưởng đó là cha em chứ?

- Ưm… em không biết!

- Mà… trước lúc em được sinh ra một năm thì người đó bỗng dưng biến mất cho tới tận bây giờ, em không nhớ cũng phải…

- Đó là cha em thật sao? – Ruu háo hức – Em cũng có cha ư?

- Đó không phải cha của ngài Kenta-sama! – Rin lên tiếng.


Ruu và Sakura giật mình vì Rin bỗng từ đâu xuất hiện ở sau lưng hai người.


- Ừm… vậy đó là ai vậy, Governess-Zwei? – Ruu thắc mắc.

- (Governess? Ngài ấy gọi mình bằng cái từ gì vậy trời? Mình có phải cô hầu đâu?)
Hừm…Đó chính là n…
- Bữa tối đã sẵn sàng, Ruu-sama và Sakura-sama! – Ein nói to, át cả tiếng của Rin.

- Ừm, ngài nên dùng bữa tối bây giờ, Kenta-sama! – Rin đổi chủ đề.

- Ừ. Chuyện kia để lúc nào nói cũng được, ta đi ăn tối nào, Sakura-nee~ ^v^ - Ruu vừa cười vừa chạy lon ton vào phòng ăn.

- Ừa, em vào trước đi. – và Sakura quay sang Ein – anh cũng không cần gọi em như vậy đâu, cứ gọi em là Sakura được rồi.

- Vậy anh gọi em là Sakura-chan được không?

- Hm… cũng được ạ! – Sakura cười rồi đi theo Ruu tới phòng ăn.


Ein đứng cạnh Rin và mỉm cười. Rin cau mày:


- Sao anh chặn lời tôi?

- À, để ngài ấy biết rằng mình có một người cha ấy mà…

- Nhưng đó không phải cha ngài ấy! “Người đó” chính là Kenta-sama mà?

- Tôi biết, tôi biết chứ, nhưng cô thấy đấy, khuôn mặt vui vẻ và đầy sự thích thú của ngài ấy không tốt hơn khuôn mặt ủ rũ, buồn bã và đầy đầy hận thù hay sao? Cả cô nữa, Zwei, cô xinh đẹp hơn khi cười đó! – Nói xong, Ein vừa cười vừa đi tới bàn ăn.

Anh…”- Rin bỗng phát hiện ra là mặt mình đang đỏ lựng lên. Khuôn mặt khi cười của Ein rất giống Elin, người mà cô yêu, một người sói cô độc, nhưng nhân từ và đầy tình cảm. “Còn anh ta là mèo, hai loài khá nhau đến vậy mà…” – Rin thầm nghĩ.


* * * * *


Một thời gian sau, Ruu đã đủ lớn để biết rằng tình cảm cậu giành cho Sakura không phải là tình chị em - hay cái gì đại loại thế - mà là tình yêu, một thứ tình cảm ngọt ngào và khiến cho cậu “mất tự chủ”. Nó khiến cậu cảm thấy khó thở khi đứng gần Sakura, khiến cho cậu bối rối khi nói chuyện với Sakura, và khiến cho trái tim cậu đập loạn nhịp mỗi khi bắt gặp nụ cười trên môi Sakura. Sakura cũng cảm thấy Ruu có nhiều hành động lạ lùng, dường như cậu đang trahs mặt cô, mỗi khi tới bữa tối là cậu lại cúi mặt ăn, không còn trò chuyện với cô như trước nữa. Cô biết Ruu đã lớn, và cậu sẽ không còn quấn quýt bên cô như một đứa trẻ nữa, nhưng cô lại thấy buồn và trống trải vô cùng. Cô chỉ muốn ở bên Ruu, nhưng cậu ấy lại tránh mặt cô…

Một lần, Sakura bắt gặp Ruu đang đi trên hành lang, cô nấp vào góc rồi đợi đến lúc cậu tới gần. Cô đứng đối mặt với Ruu. Ruu giật mình quay lưng lại và định bỏ chạy thì bị Sakura túm lại, tuy có vóc dáng mảnh dẻ nhưng Sakura cũng khá là khỏe nên Ruu không thể chạy trốn. Sakura nói:


- Tại sao em lại chạy trốn?


Ruu đứng lại, cậu cúi mặt xuống và không dám nhìn mặt Sakura.


- Sao em không nhìn vào mắt chị và nói chuyện, Ruu-chan?

- Sakura-san đừng có gọi em là Ruu-chan nữa, em đã lớn rồi mà!

- Nếu em biết rằng mình đã lớn thì tại sao em lại chạy trốn như một đứa trẻ vậy chứ?

- Em… em không có chạy trốn!

- Vậy tại sao em lại tránh mặt chị? Chị đã làm em giận gì sao?

- Không… không có!

- Vậy thì tại sao chứ?

- Bởi… bởi vì… em yêu chị, Sakura-san!


Ruu đột nhiên nhìn vào mắt Sakura và nói, tuy mặt mũi cậu đang đỏ lựng lên, nhưng có thể thấy rõ là cậu đang rất nghiêm túc về điều này. Sakura đỏ bừng mặt, cô lắp bắp:


- Em… em đang nói đùa phải không?

- Em không có đùa! Em… thực sự yêu Sakura-san, không phải như hai chị em, mà là giữa một người con trai và một người con gái!

- Nhưng… nhưng mà… - Sakura ngập ngừng, tim cô đang đập mạnh.

- Sa…Sakura-san không yêu em ư?

- Không, không phải vậy, chị… yêu em, nhưng… nếu hai ta yêu nhau, người ta sẽ nói chúng ta “loạn luân” mất!

- Không sao đâu Sakura-san! – Ruu dần dần bình tĩnh lại, vì cậu đã biết Sakura cũng yêu cậu – Bởi vì chúng ta đâu phải chị em ruột!

-


Sakura im lặng, cô có cảm giác như chính mình đang chối bỏ tình cảm cô giành cho Ruu vậy. Nhưng cô và Ruu đã sống chung với nhau quá lâu với thân phận là hai chị em. Khoảng thời gian dài ấy đã tạo nên một sự ràng buộc, một bức tường ngăn cách quá lớn, quá khó khăn đối với cả cô và Ruu. Sakura chỉ biết đứng lặng nhìn Ruu, không thốt nên lời. Ruu cũng nhìn cô, hồi hộp, lo lắng, chờ đợi câu trả lời. Sakura nghĩ mãi, cuối cùng, cô nói:


- Cho chị vài ngày để suy nghĩ được không, Ruu-chan?


Và cô trở về phòng, bỏ lại Ruu đang đứng im như tượng và nhìn vào khoảng không vô định. Cậu ôm ngực và nhân mặt:


- Sakura… Tại sao?… Tại sao em vẫn coi anh là một đứa trẻ?…


Trái tim cậu như muốn vỡ tung ra vì đau đớn. Tuy đó không phải là một lời từ chối, nhưng đối với cậu, ngày nào chưa nghe được câu trả lời rõ ràng từ cô thì chúng như những lưỡi dao đang cứa từng nhát vào tim cậu vậy. Thời gian của cậu không còn nhiều nữa…



[Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 07-08-2013

Kì 39:
(Phần chữ nghiêng là lời của Ruu)




Từ hôm đó, đến lượt Sakura tránh mặt Ruu. Cô gần như luôn nhốt mình trong phòng. Ruu muốn gặp Sakura, nhưng cậu lại không muốn làm phiền Sakura. Cậu thấy buồn, đau đớn. Và, không biết từ lúc nào cậu lại thích nằm trên cỏ, trên ngọn đồi xanh mênh mang, với gió thổi dìu dịu, bầu trời thì trong veo, không một gợn mây đen, còn mặt trời thì trốn đi đằng nào, hoặc, cũng có thể nó đã bị che khuất lấp bởi những dải mây trắng mỏng đang trôi lững lờ trên đó. Một mình cậu nằm dài trên thảm cỏ xanh, không một tiếng người, không một tiếng động nào xong quanh cậu ngoài tiếng gió hiu quạnh kia…




Màn đêm dần buông xuống, bầu trời lúc này thật bao la. Giữ một ngọn đồi rộng mênh mông, tôi ngả người nhìn chằm chằm vào mặt trăng.


Ở đây không có ai.
Không có dấu hiệu của con người hay âm thanh của động vật,
Có lẽ tôi đã tự làm khó bản thân mình.


Một màn đêm sáng rực rõ.
Có lẽ là vì trăng ở gần mặt đất.
Bãi cỏ trông như một vùng biển đen được chiếu sáng, giông như sân khấu vậy.
Một cánh đồng cỏ được soi sáng bởi ánh trăng.
Tôi thấy nó giống như một rạp hát của con người.


Chỉ có điều là không có tấm màn nào ở đây.
Khoảng đồi cỏ trải dài và rộng lớn này đã làm
mờ nhạt đi mọi vật như cây cối, cũng như sự hiện
hữu của bất kì âm thanh hay sự sống nào.


Chỉ có ánh trăng và bóng tối thuần khiết.
Không có gió thổi.
Và cỏ cây cũng không lay động.


_____________ Thật yên tĩnh


Tôi âm thầm nở nụ cười, cứ như tất cả những chuyện
xảy ra lúc trước chỉ là một trò đùa.


À không, nếu như nói về trò đùa, thì
cuộc sống của tôi đến nay rất hạnh phúc.
Nhìn lại điều đó, có vẻ như nó chỉ là ảo tưởng.
Quá nhiều biến cố đã xảy ra.


Có rất nhiều chuyện thú vị đã xảy ra,
nghĩ lại thì,
trong số đó có những
khoảnh khắc nguy hiểm nhất đời tôi.


Có những thứ trên thế giới này xảy ra vì
nó muốn như vậy, trong khi có những thứ xảy ra
mặc dù nó không muốn.
Tất cả mọi thứ dường như chỉ là ảo tưởng,
một giấc mơ thoáng qua.


Nhìn lại thì, có vẻ như tôi luôn vô tư khi nhìn thấy
những thứ tầm thường, tất cả những sự trùng hợp ngẫu nhiên
đều xuất phát từ mọi thứ.
Những ngày ấy cứ lặp đi lặp lại nhưng không có hai ngày nào giống nhau cả.


Nghĩa là,
Có lẽ mỗi một điều là một khoảnh khắc không thể quên được
trong trí nhớ của tôi.


Tôi nhớ lại những chuyện đã xảy ra, kỉ niệm khiến tôi nở nụ cười.
Chỉ nghĩ về nhũng trải nghiệm mới đang chờ đợi tôi với
quá khứ của tôi cũng đã làm tôi choáng váng.
Những khoảnh khắc hạnh phúc, phấn khích và lo lắng
cũng đủ làm rôi nhức đầu,
một sựu hỗn hợp của nhiều xúc cảm.


Không biết tại sao, tôi luôn cảm thấy khó thở, sự sống của tôi như cận kề cái chết.
Có lẽ do căn bệnh cảm của con người đang hành hạ tôi nên tôi cảm thấy vậy chăng?
Tôi cũng không biết,
Tôi chỉ cảm thấy hơi thở mình nặng nề,
Tim tôi đập mạnh.


Có lẽ tử thần đang rình rập tôi.


______________________Tôi bật cười


Tôi vốn không phải con người,
Tử thần lại càng không ưa tôi,
Tôi không thể chết,
Không biết có nên gọi nó là sự bất tử,
Tôi chỉ… Tái Sinh,
Và sau đó tôi sẽ quên đi tất cả,
Những kí ức hiện nay,
Về cuộc sống,
Về mọi người,
Và…
Về em…


Đôi mắt tôi trĩu nặng,
Hơi thở tôi trở nên nặng nề,
Nhưng tôi không được ngủ bây giờ,
Nếu giờ tôi ngủ,
Tôi sẽ mãi mãi không được nhìn thấy em,
Ít nhất là trong hình dáng này,
Với kí ức hiện nay,
Và với tình cảm tôi dành cho em.


Tôi đã quá mệt mỏi,
Cố đứng dậy,
Và loạng choạng,
Cơ thể tôi không còn nghe lời,
Sức lực tôi đang dần tiêu tan,
Những hình ảnh trước mắt tôi bỗng nhòe đi,
Tôi chỉ còn biết với tay về phía trước,
Và thầm thì:

- Sakura, anh… yêu… em….

Và, một làn gió ào tới, như muốn cuốn đi lời thầm thì của tôi, tới cô ấy…





Ruu ngã xuống nền cỏ êm đềm, khóe mắt còn đọng giọt nước mắt chưa kịp rơi. Cơ thể cậu sáng bừng lên rồi biến mất. Thời gian sống ở lần Tái Sinh này thật quá ngắn ngủi. Cậu còn chưa được nhận câu trả lời mà cậu luôn chờ đợi. Quả trứng Tái Sinh sáng chói lên như vầng trăng, còn kí hiệu cánh đen khổng lồ trên quả trứng giúp cho nó bay lơ lửng trên không. Nó bay từ từ về lâu đài của Ruu, trong làn sương mờ ảo của một đêm dài không sao, chỉ có mặt trăng khổng lồ đang ngự trị….


---------- Post added at 02:05 PM ---------- Previous post was at 02:03 PM ----------

Dạo này có nhiều [PIC] mới quá nên chìm =3=
(Căn bản là dạo này bù đầu học quá :< + thêm bà chị họ suốt ngày chiếm máy tính nên thành ra không có cơ hội post bài, bả cứ giục "Nhanh lên, nhanh lên" => ức chế quá ="=)

@lamcanhtan2009 : IGN của tui là Awaru, NaRuuVn,... (nhiều lắm :v)


[Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 08-08-2013

shikan97 Đã viết:“Anh…”- Rin bỗng phát hiện ra là mặt mình đang đỏ lựng lên. Khuôn mặt khi cười của Ein rất giống Elin, người mà cô yêu, một người sói cô độc, nhưng nhân từ và đầy tình cảm. “Còn anh ta là mèo, hai loài khá nhau đến vậy mà…” – Rin thầm nghĩ.
mèo = masterma
phải k nhỉ
lại còn cái tên Ruu là quỷ(demon) =.=

mấy hôm nay you mất tích đi đâu vậy ?


[Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 09-08-2013

Nếu coi Ruu là Demon thì sẽ có 2 người hầu trung thành (có lẽ vậy) ở đây là: Ein(số một) - Mèo, và Zwwei(số hai) - sói lai, sau đó còn có cấp dưới của Zwwei là Phantom nữa =3=

---------- Post added at 01:40 PM ---------- Previous post was at 01:38 PM ----------

mấy bữa nay do bận vs lười + thêm bà chị họ giành máy suốt buổi chiều 1h30 -> 9h tối, hỏi coi sao posst bài đc? (mà ngày nghỉ tớ ngủ tới 9-10h sáng ms dậy mà Sad , tối thì đi ngủ sớm)


[Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 09-08-2013

:-?? ờ


EMS vẫn k thấy liên lạc và k liên lạc dc =.=


[Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 09-08-2013

cả tuần nay có vào game đâu mà liên lạc =="
Tớ đang còn chả có đủ tg ngủ + viết truyện, ở đó mà vào game ="=


[Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 10-08-2013

:-?? thôi xong còn mỗi bà bông và t đọc truyện này :|


[Fic] - Tái Sinh - bonghongdammau - 10-08-2013

lamcanhtan2009 Đã viết::-?? thôi xong còn mỗi bà bông và t đọc truyện này :|

View vẫn lên một cách đáng sợ, chắc nhiều người đọc mà không cmt đấy chứ.


[Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 10-08-2013

:-?? tôi hóng
đọc mà ko cm tức là họ thấy ko dc hay cho lắm =)) cái nào k hay là t lượn luôn á =))


[Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 12-08-2013

Hic, muốn cho Ruu bị từ chối như tớ quá >_< (nhưng ko nỡ)

nãy thấy "bạn ấy" (tớ chỉ đơn phương thôi) đi chung vs thằng bạn cũ mà đau lòng T^T - mặc dù 3 đứa là bạn thân, nhưng vẫn thấy ghen (tỵ) ._.