![]() |
|
[Fic] - Tái Sinh - Phiên bản in +- MapleStory Vietnam (https://forum.maplevn.com) +-- Diễn đàn: Cộng Đồng (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?176-Cộng-Đồng) +--- Diễn đàn: Cảm Xúc (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?79-Cảm-Xúc) +---- Diễn đàn: Truyện Chữ (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?81-Truyện-Chữ) +---- Chủ đề: [Fic] - Tái Sinh (/showthread.php?11076-Fic-Tái-Sinh) |
[Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 16-08-2013 Hì, "Ruu" mà =3= (Ác ma nhưng lại Tái Sinh như "Phượng hoàng") Thôi, đi học, kẻo muộn chết [Fic] - Tái Sinh - zZJolkunZz - 17-08-2013 Hóng chap tiếp theo nào [Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 20-08-2013 :-?? hóng . [Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 20-08-2013 Từ giờ tới chiều tớ sẽ post 1 trong 2 thứ sau: 1. Ngoại truyện - có thể mất 3 kì 2. phần tiếp theo, ngoại truyện đẩy xuống cuối cùng sau khi hết truyện. Mọi người sẽ chọn cái nào O.o? [Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 20-08-2013 2 đê =.= [Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 20-08-2013 ờ :v (phần ngoại truyện là kể về nhân vật phantom) Vậy là hết phần 3 rồi mới post ngoại truyện nhá? [Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 20-08-2013 ờ =.= [Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 20-08-2013 Kì 41: Sakura nhớ lại những ngày tháng mà cả hai người bên nhau, cô kể lại những kỉ niệm khó quên, những kỉ niệm mà cô và Ruu đã cùng trải qua, trong dòng lệ tuôn rơi… Và cuối cùng cô nói: - Em còn nhớ không, Ruu à, em đã hỏi chị rằng chị có yêu em không, và chị đã không cho em một câu trả lời rõ ràng. Bởi vì chị sợ, sợ rằng nếu hai ta yêu nhau, và đến khi chị chết, em còn sống, em sẽ đau khổ biết chừng nào. Chị đã nghĩ rằng người “Dòng tộc” đó sẽ bất tử, mãi mãi không chết hay bệnh tật, cả em cũng vậy. Chị đã luôn nghĩ như thế, chị không hề muốn em đau khổ vì chị… Nhưng… chị đã lầm, em… đã chết trước chị… Em là người đặc biệt, Ruu à, cả trong cuộc sống này lẫn trong trái tim chị, chị luôn luôn nghĩ về em, người quan trọng nhất của chị. Bởi vì… chị… bởi vì… em yêu anh, Ruu ạ… Quả trứng bỗng rực sáng lên màu hồng nhạt như reo vui trước những lời cô nói, rồi nó trở lại bình thường, màu ánh trăng. Sakura vuốt nhẹ quả trứng, cô lau nước mắt: - Em sẽ cố sống thật tốt, Ruu ạ. Và em sẽ chăm sóc cho bản thể Tái sinh của anh, em sẽ chờ đợi đến khi nào anh trở lại, dù năm năm, mười năm, hai mươi năm hay lâu, lâu hơn đi chăng nữa, em sẽ chờ đợi anh, dù có mất bao nhiêu lâu đi chăng nữa, dù cho lúc ấy anh không còn nhớ gì tới em nữa cũng được, em sẽ đợi anh, mãi mãi… Em yêu anh, Ruu ạ! Và Sakura đặt một nụ hôn lên quả trứng rồi từ từ, xa dần, cô đi lên trên lâu đài, xa dần căn hầm với Ruu. Khi Sakura đã ra khỏi căn phòng chứa quả trứng, một đốm sáng nhỏ từ quả trứng bay ra và lặng lẽ chui vào người Sakura – nhưng cô không hề biết hay cảm nhận thấy gì cả, ngoài hơi ấm từ quả trứng vẫn còn đọng lại nơi nhũng ngón tay coo, và trong trái tim đã gần như nứt vỡ. * * * * *
Một thời gian sau, Sakura thường xuyên cảm thấy trong người khó chịu và buồn nôn. Cô nói chuyện này với Rin và Rin nói rằng cô đã có thai. Sakura ngạc nhiên đến sững người. “Vậy… đứa trẻ này là con của ai???” – cô tự hỏi. Sakura chắc chắn rằng cô chưa từng có quan hệ với ai hết. Cô suy nghĩ rất lâu mà không tìm được lời giải thích. Và cô lại nghĩ tới Ruu, anh ấy sẽ nói gì nếu như biết cô có thai với một ai đó khác. Và cô đi xuống tầng hầm, đến bên cạnh Ruu, cô sẽ nói tất cả, cô sẽ không giấu Ruu bất cứ điều gì cả… Sakura lại chầm chậm mò mẫm trong bóng tối, từng bước lại gần căn phòng đó, nơi mà Ruu đang ngủ, nơi ngập tràn ánh trăng vàng dịu dàng và ấm áp. Sakura đặt chiếc đèn bên cạnh quả trứng – mặc dù ở đây nó chả có tác dụng gì nữa cả, và ngồi xuống, đối mặt với quả trứng, đối mặt với đôi cánh đen. Sakura đặt tay lên quả trứng, hơi ấm từ quả trứng truyền qua tay cô thật dịu dàng và ấm áp. Nó khiến cho cô thấy an lòng hơn, nhưng không khỏi buồn rầu và lo lắng bất an. Cô nói: - Ruu à, em không biết tại sao và làm như thế nào mà em lại đang mang trong mình một đứa con. Em không thể hiểu nổi, Ruu ạ, em không có thay lòng đổi dạ, em không hề quan hệ với ai cả, em xin thề với mạng sống và danh dự của em, em chỉ mãi yêu mình anh thôi… Nhưng bây giờ em lại có con với một người mà chính em cũng không biết đó là ai và không hiểu tại sao lại như vậy cả. Ruu ơi, anh có thể cho em biết được không? Em sợ lắm, em sợ rằng đó là con của một người xa lạ, không phải anh, em sợ rằng anh sẽ hiểu lầm rằng em không chung thủy với anh… Em sợ lắm, rất sợ, Ruu à… - Và rồi Sakura thiếp đi trong làn nước mắt lo sợ và đau đớn. Quả trứng bỗng sáng rực lên, linh hồn Ruu lờ mờ hiện ra, cậu nhìn Sakura và mỉm cười dịu dàng, cậu biến ra một tấm chăn và đắp lên người Sakura, xoa đầu cô và nhẹ nhàng thầm thì, lời nói của cậu như gió thoảng nhẹ vậy: - Em đừng lo, Sakura yêu dấu, đó là đứa con của hai chúng ta, anh xin lỗi vì đã không thể đem lại hạnh phúc cho em được, nên em hãy yêu quý đứa trẻ này nhé. Nó là đứa con con của hai chúng ta đó em à. Và anh xin lỗi vì chúng ta chưa thể có một cuộc sống được hạnh phúc bên nhau lúc này. Em hãy đợi, hãy cố chờ đợi anh, Sakura nhé. Đây… mới chỉ là bước đầu gian nan của chúng ta thôi… - Giọng Ruu buồn, cậu đặt một nụ hôn lên tóc Sakura và biến mất. Lúc sau Sakura tỉnh dậy, nỗi lo lắng của cô như biến mất hết và cô trở nên vủi vẻ, hạnh phúc. Cô đã mơ thấy Ruu, cậu đã nói rằng đó là con của hai người, và một lần nữa, cậu ấy nói rằng rất yêu cô… * * * * *
Hơn nửa năm sau, Sakura sinh ra một đứa bé gái rất xinh xắn và đáng yêu, hơn nữa, cô bé còn có một kí hiệu hai cái cánh trắng sau lưng, hơi khác với kí hiệu của cô và Ruu. Cô bé có một làn da trắng mịn, đôi môi màu hồng nhạt chúm chím cùng với đôi má ửng hồng dễ thương. Sakura mỉm cười và ẵm con bé xuống tầng hầm, mặc cho Ein can ngăn: - Sakura-chan còn yếu lắm, đừng đi lại nhiều! Cô đi đến bên quả trứng, đứa bé trong tay cô mở đôi mắt màu đỏ nhạt long lanh tinh nghịch và chạm bàn tay nhỏ nhắn xinh xinh vào quả trứng. Quả trứng bỗng có vết nứt nhỏ, rồi vết nứt ấy dần lan rộng ra xung quanh. Một mảng trứng nhỏ rơi ra, rồi lại mảng nữa,… cho tới khi Sakura có thể nhìn rõ toàn bộ bên trong quả trứng. Một đứa trẻ khác, một cậu bé kháu khỉnh với làn da trắng hồng, làn mi cong cong đang khép hờ. Một đứa trẻ đáng yêu khác! Sakura trào nước mắt, đây là Ruu, đúng thật là Ruu rồi! Cả hai đứa trẻ mở to đôi mắt nhìn cô chăm chú, hai đôi mắt đỏ tươi nhưng long lanh và ấm áp. Cô bế cả hai đứa bé trên tay và khóc, chúng đưa tay ra xoa mặt cô như muốn nói cô đừng khóc nữa và hãy cười lên. Cô mỉm cười hạnh phúc, có lẽ cô đã tìm được lí tưởng sống của mình. * * * * *
Thời gian cứ thế trôi qua, cô sống hạnh phúc bên hai đứa trẻ, cùng với Ein và Rin. Hai đứa bé ấy cứ thế lớn lên, Sakura ngạc nhiên vì vóc dáng chúng giống nhau như đúc vậy. Nhưng người anh thì nghịch ngợm hơn, còn người em thì lại có vẻ trầm tính hơn. Nhưng chúng lại rất yêu thương, gắn bó lẫn nhau. Hai đứa trẻ như hai anh em sinh đôi vậy. Và hai đứa bé có tật là mỗi khi chúng nói dối hoặc muốn vòi vĩnh gì đó thì sẽ hôn vào hai bên má Sakura – hoặc Ein - và cười. Sakura sống rất vui vẻ bên những đứa trẻ của cô cùng với Ein và Rin. Nhưng những ngày tháng êm đẹp đâu thể kéo dài được lâu… [Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 21-08-2013 .... lại sắp có chuyện gì đó nhỉ ... ...hóng ... vắn thế [Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 21-08-2013 kì sau là end phần 3 -> đến phần ngoại truyện =3= |