![]() |
|
[Fic] - Tái Sinh - Phiên bản in +- MapleStory Vietnam (https://forum.maplevn.com) +-- Diễn đàn: Cộng Đồng (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?176-Cộng-Đồng) +--- Diễn đàn: Cảm Xúc (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?79-Cảm-Xúc) +---- Diễn đàn: Truyện Chữ (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?81-Truyện-Chữ) +---- Chủ đề: [Fic] - Tái Sinh (/showthread.php?11076-Fic-Tái-Sinh) |
[Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 21-08-2013 trích một đoạn của kì sau: Tái Sinh kì 42 Đã viết:Trong khu rừng tối, ánh đỏ của mặt trời buổi hoàng hôn chiếu lên mọi vật, cây cối cũng như mặt đất được phủ một màu đỏ ảo diệu. Nhưng màu đỏ ánh lên đó không thể che dấu đi được màu đỏ của máu bắn tung tóe lên nền cỏ, lên những thân cây cổ thụ xù xì khô khốc. Và cả những vũng máu đỏ sẫm lại loang lổ trên nền cỏ ẩm ướt, chảy thành dòng ra xung quanh. Mùi máu tanh tưởi xộc lên mọi thứ, át đi những mùi hương của hoa cỏ, át đi mùi con người và của những cái xác chết đẫm máu nằm la liệt khắp nơi. Dường như không thể kiếm được sự sống của loài vật tại đó, dường như không có loài vật nào, cũng như con người hay bất kì sinh vật sống nào có thể ở nơi đó, ngoài hai đứa trẻ bảy tuổi. Ở trung tâm của những vũng máu, trung tâm của mùi máu tanh nồng nặc khắp khu rừng là Ruu, và Rumi. Mái tóc trắng tinh của Ruu bị nhuốm đỏ bởi máu, đôi bàn tay trắng xinh xinh mềm mại bị che lấp khuất bởi máu, cả thân thể nhỏ nhắn với bộ quần áo mới cũng bị nhuộm một sắc đỏ tươi. Đôi mắt cậu đỏ ngầu đầy căm phẫn, những cái răng nanh vốn được ẩn đi giờ lộ ra sắc lẹm, đôi cánh đen truyền và óng mượt cũng lộ ra và dang rộng. Cậu lơ lửng trên không trung, trả lại cho chúng – loài người độc ác – điều mà chúng đã gây ra cho cậu, với lòng căm hận tột cùng và dòng nước mắt đầy oán trách, đau đớn. Rumi òa khóc – riêng cô bé thì vẫn giữ được những màu sắc của riêng bản thân, mái tóc trắng dài mềm mại bồng bềnh trên khuôn mặt dễ thương đang khóc vì buồn bã, bộ váy màu trắng xám dễ thương của cô bé bị nhăn nhúm lại, và đôi bàn tay trắng hồng nhỏ nhắn và mềm mại đang để lên thân thể của Sakura, một cơ thể đã lạnh đi. Những giọt nước mắt trong veo như những viên ngọc của cô bé rơi trên khuôn mặt lạnh lẽo của Sakura. . . [Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 22-08-2013 :-?? ờ ra là nó giết ng` yêu lol [Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 23-08-2013 nhầm rồi cha nội =_= đang tính đăng phần kết của phần 3, nhưng khổ nỗi chưa kiếm được cái hình để miêu tả cái đoạn trên kia, nếu ai kiếm được share cho mình để minh hoạ với :'( [Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 23-08-2013 :-?? đoạn trên kia hết thảy là truyện cmnr =.= tóm tắc lại xem làm = banned dc k =.= [Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 23-08-2013 khó lắm :v nhớ là có anime nào đấy có nhưng quên mất tiêu cái tên rồi, đại khái là đoạn này mang đậm tính horror: Ruu mặc quần áo kiểu công tử nhỏ bên phương tây (quần tây vs áo sơ mi trắng), đứng trong khu rừng, bầu trời vs ánh trăng rực đỏ, máu ở khắp nơi, xác người la liệt ... Chỉ cần mỗi hình Ruu cũng đủ miêu tả đoạn này =_= [Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 23-08-2013 :-?? thôi k làm = banned dc rồi sệch thì tỉ lẹ ra 1% =.= [Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 23-08-2013 thôi, đăng truyện lên luôn vậy, kiếm ko được hình gì hết TT^TT [Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 23-08-2013 [/COLOR] Kì 42:
Đến một ngày nọ, Sakura không thấy hai đứa trẻ đâu cả, cô vừa đi vừa gọi: - Ruu và Rumi, các con ở đâu vậy? Cô tìm khắp lâu đài nhưng cô không tìm thấy chúng ở đâu cả, bên ngoài cũng vậy. Rin và Ein phụ cô một tay tìm kiếm nhưng cũng không thấy. Rin thở dài và nói: - Để tôi thử bằng la bàn ma thuật xem sao! Rồi Rin rút chiếc la bàn ma pháp từ trong vòng cổ ma thuật của mình, ánh sáng từ chiếc la bàn chiếu sáng xung quanh như rà soát, và rồi một tia sáng chiếu thẳng từ trung tâm la bàn về hướng một ngôi làng của con người gần đó. Sakura lập tức đi tới đó mà không cần Ein và Rin đi cùng. Cô chỉ lo lắng cho sự an toàn của lũ trẻ mà không hề biết rằng những điều nguy hiểm đang chờ đón cô tại ngôi làng đó. * * * * *
Sakura đi rồi, Rin mới quay sang Ein và nói: - Sao anh không ngăn cô ấy lại? - Số phận đã định đoạt như vậy, chúng ta không thể thay đổi được điều gì đâu, Zwei ạ. – Ein đáp lại, giọng của anh như hờ hững với mọi thứ. - Nhưng nếu cô ấy chết, Kenta-sama và Rumi-sama sẽ đau khổ lắm! – Rin định đi theo Sakura nhưng Ein giữ cô lại. - Đây là thử thách của hai người họ, chúng ta không được phép xen vào, Zwei! - Anh thật cố chấp mà! Tôi sẽ không chịu bất cứ trách nhiệm nào cho những gì sẽ xảy ra sắp tới đâu! – Rin hét lên. - Ừ, tốt thôi. – Vẫn cái giọng lãnh đạm, lạnh nhạt, Ein nhìn theo hướng Sakura chạy đi, và thở dài. Anh không hề vô tâm đến vậy, nhưng vì số phận của hai người họ không thể thay đổi, dù bây giờ có cứu được họ thì anh cũng không thể đảm bảo rằng trong tương lai, sự chia li của hai người họ sẽ không thảm khốc hơn bây giờ. Anh sẽ chỉ đứng nhìn họ, để họ tự vượt qua và tìm được hạnh phúc, thứ hạnh phúc mà chính anh cũng không có. Ein nhìn Rin đang đi vào trong lâu đài và lại thở dài, anh nhìn lên bầu trời đỏ rực, khoảnh khắc cuối cùng của một ngày dài. Anh không thể giúp đỡ họ chống lại số phận nghiệt ngã, anh chỉ có thể cầu cho kiếp sau của Ruu và Sakura được hạnh phúc… * * * * *
Trong khu rừng tối, ánh đỏ của mặt trời buổi hoàng hôn chiếu lên mọi vật, cây cối cũng như mặt đất được phủ một màu đỏ ảo diệu. Nhưng màu đỏ ánh lên đó không thể che dấu đi được màu đỏ của máu bắn tung tóe lên nền đất, lên những thân cây cổ thụ xù xì khô khốc. Và cả những vũng máu đỏ sẫm lại loang lổ trên nền cỏ ẩm ướt, chảy thành dòng ra xung quanh. Mùi máu tanh tưởi xộc lên mọi thứ, át đi những mùi hương của hoa cỏ, át đi mùi con người và cả của những cái xác chết đẫm máu nằm la liệt khắp nơi. Dường như không thể kiếm được sự sống của loài vật tại đó, dường như không có loài vật nào, cũng như con người hay bất kì sinh vật sống nào có thể ở nơi đó, ngoài hai đứa trẻ bảy tuổi. Ở trung tâm của những vũng máu, trung tâm của mùi máu tanh nồng nặc khắp khu rừng là Ruu, và Rumi. Mái tóc trắng tinh của Ruu bị nhuốm đỏ bởi máu, đôi bàn tay trắng xinh xinh mềm mại bị che lấp khuất bởi máu, cả thân thể nhỏ nhắn với bộ quần áo mới cũng bị nhuộm một sắc đỏ tươi. Đôi mắt cậu đỏ ngầu đầy căm phẫn, những cái răng nanh vốn được ẩn đi giờ lộ ra sắc lẹm, đôi cánh đen truyền và óng mượt cũng lộ ra và dang rộng. Cậu lơ lửng trên không trung, trả lại cho chúng – loài người độc ác – điều mà chúng đã gây ra cho cậu, với lòng căm hận tột cùng và dòng nước mắt đầy oán trách, đau đớn. Rumi òa khóc – riêng cô bé thì vẫn giữ được những màu sắc của riêng bản thân, mái tóc trắng dài mềm mại bồng bềnh trên khuôn mặt nhỏ xinh đang khóc vì buồn bã, bộ váy màu trắng xám dễ thương của cô bé bị nhăn nhúm lại, và đôi bàn tay trắng hồng nhỏ nhắn và mềm mại đang để lên thân thể của Sakura, một cơ thể đã lạnh đi. Những giọt nước mắt trong veo như những viên ngọc của cô bé rơi trên khuôn mặt lạnh lẽo của Sakura. Cô đã chết, bởi loài người kia. Ruu dang rộng đôi cánh hơn nữa, như muốn nuốt chửng tất cả mọi thứ. Cậu đã hủy diệt toàn bộ ngôi làng đó, nơi chúng – những kẻ đã giết chết Sakura – đang sinh sống. Nhưng chừng đó vẫn chưa thể nguôi đi cơn giận dữ của cậu, cậu muốn hủy diệt tất cả, tất cả loài người. Rumi túm lấy áo của Ruu và khóc, cô bé vừa buồn vừa sợ hãi. Cô bé ôm chặt lấy Ruu và nói: - Onii-chan, dừng… dừng lại đi, Rumi sợ lắm, sợ lắm, onii-chan… - và cô bé lại òa lên khóc nức nở. Ruu dừng lại, cậu cũng ôm chầm lấy Rumi và khóc: - Bọn chúng đã giết mama của chúng ta, anh phải giết hết tất cả bọn chúng để trả thù cho mama, Rumi à. Và hai đứa trẻ vừa khóc vừa ôm chặt lấy thi thể Sakura. Cô đã bị họ giết khi bảo vệ hai đứa con của cô khỏi sự truy sát của con người, họ đã phát hiện Ruu và Rumi là người của Dòng tộc quỷ… Ruu nắm lấy tay Rumi và dùng ma thuật đưa thi thể Sakura về lâu đài, bỏ lại khung cảnh hùng vĩ được tạo nên bởi cây cỏ, máu và xác người ngổn ngang, những dòng máu đỏ ngấm vào đất và đen thẫm lại, ẩn mình vào trong bóng đêm xung quanh… * * * * *
Về tới lâu đài, Ruu vừa khóc vừa nói: - Governess Zwei… có… ma thuật nào… hồi sinh được mama của ta không? - Có, thưa ngài! – Rin cố tỏ vẻ lạnh lùng đáp, nhưng cô thực sự buồn vì không thể cứu Sakura. - Vậy hãy làm cho mama trở lại ban đầu đi! – Ruu gấp gáp. - Nhưng… sau đó Sakura-sama sẽ trở thành một con rối, không thể nói, không có cảm xúc, chỉ là một cái xác không hồn mà thôi! - Ta mặc kệ, miễn là mama sống lại, có thể xoa đầu ta và Rumi là được rồi! Rumi túm chặt lấy vạt áo dính máu của Ruu, run run nói: - Onii-chan, mama sẽ trở lại và yêu thương chúng ta như trước đúng không ạ? Ruu xoa đầu Rumi và gượng cười: - Ừ, Rumi đừng lo, mama sẽ không bỏ rơi chúng ta đâu! - Không được! – Ein lên tiếng, anh từ đâu tới và túm áo Ruu và Rumi, nhấc bổng hai đứa trẻ lên. - Thả ta xuống, butle Ein! – Ruu giãy nảy lên. - Tôi thả ngài xuống để ngài làm chuyện dại dột hay sao? - Nhưng ta phải làm mama sống lại! Đừng có cản ta! - Ruu phát sa luồng sáng xung kích sắc nhọn, khiến cho tay của Ein bị cào xé, máu chảy ròng ròng xuống nền đá mát lạnh. - Ngài… Đừng có trẻ con như thế nữa! Ngài phải biết là Sakura-sama đã chết, ĐÃ CHẾT, ngài có hiểu không? Nếu có dùng ma thuật để hồi sinh cô ấy đi chăng nữa thì cô ấy cũng sẽ không thể trở lại, chỉ là một cái xác, một con rối, không hơn, không kém! Chẳng lẽ ngài còn muốn dày vò thân thể của Sakura-sama, khiến cho cô ấy không thể yên nghỉ trên thiên đàng hay sao? Sakura-sama sẽ không bao giờ trở lại, KHÔNG BAO GIỜ, ngài đã nghe rõ chưa, Ruu-sama? Ein giận dữ hét lên, anh đặt hai đứa trẻ xuống và đi về phòng, rồi đóng sập cửa lại. Ruu và Rumi rưng rưng nước mắt – trong khi vẫn chưa hết bàng hoàng: - Vậy mama sẽ không thể trở lại ư? – và òa lên nức nở. Rin dỗ dành: - Kenta-sama vẫn còn Rumi-sama mà, ngài đừng buồn nữa, để tôi thay Sakura-sama chăm sóc cho ngài được không ạ? Ruu gạt tay Rin ra và lau nước mắt: - Ta không muốn ai khác ngoài mama được xoa đầu ta và Rumi! Và… từ giờ cô phải dạy cho ta và Rumi ma thuật, kiếm thuật! - Vâng, thưa chủ nhân! – Rin mỉm cười và nghĩ thầm: “Có lẽ ngài ấy sẽ trở nên mạnh sẽ hơn nhờ việc này…” * * * * *
Mười năm sau… Ruu trở thành một chàng trai mười bảy tuổi cao ráo, mạnh mẽ, không còn mít ướt và nghịch ngợm như trước nữa. Cậu rất giỏi về ma pháp và có một nguồn ma thuật cực lớn, nhưng cậu lại vẫn không thể giỏi kiếm. Rumi thì gần như ngược lại hoàn toàn với cậu, cô bé không hề có vẻ lớn lên chút nào cả, vóc dáng của cô bé chỉ như một đứa bé bảy tuổi – vóc dáng vẫn như lúc Sakura chết, bù lại, cô rất giỏi pháp thuật phong ấn, nguồn ma lực cũng không kém cạnh so với Ruu, và cô bé cũng rất giỏi kiếm, giống như Sakura vậy. Rumi lúc nào cũng ôm chặt lấy con gấu mà Sakura đã may tặng cho cả Ruu và Rumi lúc nhỏ, một con gấu màu nâu có một cái nơ màu đỏ… - Chà, trông con bé thật giống với Rumi-chan bây giờ… Ủa, mà Rumi-chan là ai vậy nhỉ?... Hm… lẽ nào lại là… không, không thể nào, đã hơn nửa thập kỉ rồi, con bé đâu có như mình, nó là con gái của mình với cô ấy thôi mà, con bé… đâu có “vỏ bọc” trứng Tái Sinh mà nhỉ… Ruu vò đầu, cậu không nhớ được những chuyện tiếp theo. - Tại sao con bé lại bỏ đi, bỏ mình lại một mình? Tại sao mình lại bị phong ấn? Tại sao mình lại có em họ? Dòng họ Kenta ư? Nó đâu có tồn tại? Từ trước tới nay không hề có ai khác ngoài mình và Rumi – con gái của mình – mang họ Kenta mà?... Tại sao nhỉ, tại sao nhỉ… Ruu mải suy nghĩ, không để ý rằng cậu đã biến lại thành người và rơi bịch xuống đất. Đau điếng, cậu tức giận: - Chết tiệt, sao tự dưng lại trở lại thành người vậy nhỉ? Và một bàn tay nhỏ nhắn chìa ra cho cậu nắm, có vẻ như đó là tay của một đứa trẻ. Ruu ngước đầu lên và nói: - Cảm… (!!!) – Cậu giật mình ngạc nhiên – Rumi??? ~ End Phần 3 ~ SpoilerGoverness: hầu gái Butle: quản gia La bàn ma pháp: dụng cụ tìm kiếm người có nguồn ma lực lớn hơn (rất nhiều) người đang sử dụng nó. [Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 23-08-2013 những kì sau là phần "Ngoại truyện" kể về nhân vật "Phantom" xuất hiện trong phần 1 và 2 (có liên quan đến đoạn kết của phần 4) [Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 24-08-2013 :-?? phần này hơi khó hiểu tí =.= |