MapleStory Vietnam
[Fic] - Fake Moon - Phiên bản in

+- MapleStory Vietnam (https://forum.maplevn.com)
+-- Diễn đàn: Cộng Đồng (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?176-Cộng-Đồng)
+--- Diễn đàn: Cảm Xúc (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?79-Cảm-Xúc)
+---- Diễn đàn: Truyện Chữ (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?81-Truyện-Chữ)
+---- Chủ đề: [Fic] - Fake Moon (/showthread.php?21101-Fic-Fake-Moon)

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15


[Fic] - Fake Moon - pumpkin2 - 11-01-2013

baka234 Đã viết:[Hình ảnh: tumblr_m0wp980bq21r9mf6io1_500.png]

[Hình ảnh: CEUI-SO-MOE-7.gif]


[Fic] - Fake Moon - ScarletRain - 11-01-2013

Hóng chap mới ~ [Hình ảnh: 47.jpg]


[Fic] - Fake Moon - bonghongdammau - 12-01-2013

Chap 8: Khởi đầu

Spoiler
- Hôm nay đúng là một ngày kì lạ.

Kamiya lẩm bẩm. Cô đã về phòng của mình, nằm trên chiếc giường ấm áp. Nhưng vẫn cảm thấy không thoải mái. Suốt cả ngày, cô nhìn thấy những thứ mà bình thường mình không thể thấy. Và trong hang lô hang lốc những thứ kì lạ cô gặp hôm nay, thì cái thông báo trở thành nhà trưởng là kì lạ nhất. Kamiya thậm chí còn chưa biết nhiều về ngôi trường này. Cô mới chỉ quen được vài người bạn trong lớp. Chưa kể cô còn chẳng có thành tích gì. Việc này… không bình thường. Cả thái độ của Kawahara nữa. Những lúc thế này Kamiya lại muốn nhấm nháp thứ gì đó. À, cái thẻ. Đâu rồi nhỉ. Kamiya chợt nhớ ra lúc đi tắm cô đã để thẻ lên bàn học. Rướn người hết cỡ, cô vẫn không với tới. Bước xuống thì… lười quá. Giá mà nó bay đến đây nhỉ. Kamiya thầm nghĩ. Nghĩ là nghĩ thế thôi, làm sao nó bay đến được chứ. Đành bước xuống đi lấy vậy. Nhưng, chiếc thẻ bỗng di chuyển rồi rớt xuống tay Kamiya.

Kamiya ngạc nhiên, không, là kinh hoàng. Cô ngó quanh phòng. Không có ai. Thậm chí dù có người thì cũng không thể di chuyển chiếc thẻ mà cô không biết. Cửa sổ đóng kín. Mùa này rất lạnh nên Kamiya đã chặn mọi đường mà gió có thể vào. Vậy thì… tại sao? Không lẽ… là do mình? Có thể lắm chứ, mình đã thấy những thứ kì lạ, nếu bây giờ có thể làm việc gì đó kì lạ cũng không có gì khó tin. Vậy mình sẽ thử lần nữa. Nghĩ là làm, Kamiya kiểm chứng suy nghĩ của mình. Suốt đêm…
.
.
.

Khi ánh nắng yếu ớt soi vào cửa sổ, Kamiya mới nhận ra trời đã sáng. Kì lạ, dù đã thức cả đêm nhưng cô lại không thấy mỏi mệt chút nào. Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, Kamiya bước ra ngoài. Đến khi ấy cô mới nhận ra là tuyết đang rơi. Từng hạt tuyết mong manh rơi xuống rồi tan biến vào trong cái nền trắng khổng lồ trên nền đất. Mọi vật đều nhuốm một màu trắng xoá. Thời tiết thay đổi nhanh đến bất ngờ. Dù biết đang là mùa đông, nhưng cô không nghĩ lại lạnh đến mức có tuyết rơi. Dù sao thì, Kamiya thích tuyết, cô thích lạnh. Cảm giác rũ bỏ mọi suy nghĩ, mọi giác quan, chỉ còn một mình đơn độc trong cái lạnh tàn bạo nhấn chìm mọi sự sống có gì đó quen thuộc với cô. Bỗng tiếng tít tít báo hiệu tin nhắn vang lên.

“Sau giờ học đến phòng họp hội học sinh gấp, có cuộc học quan trọng.”

Tin nhắn vỏn vẹn mấy chữ. Kamiya thở dài. Sao cô lại dính vào việc này chứ…
.
.
.

Kamiya đưa tay lên định gõ cửa. Nhưng bỗng nghĩ gì đó, cô lại đút tấm thẻ của mình vào khe. Cửa mở, y như điều cô đoán. Khi bước vào, Kamiya mới nhận ra trong phòng có khá nhiều người. Có người cô quen, có người chưa gặp mặt bao giờ.

- Em đến rồi đó à? – Cô gái có mái tóc đen huyền ngẩng lên, người này thì Kamiya biết. – Cuộc họp các nhà trưởng sắp bắt đầu rồi.

- Xin lỗi, có vẻ như em đã đến trễ?

- À không, do mấy tên này cúp học thôi.

- Này, Yamichi, sao cậu cứ nhắc mãi việc đó vậy. Có phải do tôi muốn đâu. – Người thanh niên có mái tóc đen được cắt gọn ghẽ có vẻ khá chững chạc, có vẻ thôi, cằn nhằn.

- Tôi còn chưa tính vụ cậu nghỉ học suốt 3 tháng đấy.

Anh chàng đó ngó lơ sang chỗ khác xem như không nghe thấy gì.

Kamiya nhìn quanh phòng. Căn phòng này có khi còn rộng hơn cả phòng học của cô, với chiếc bàn hình elip ngay chính giữa. Trên bàn là những chiếc màn hình cực mỏng. Toàn bộ căn phòng được sơn màu vàng tạo cảm giác ấm áp, đối nghịch với các loại máy móc lạnh lẽo. Tất cả tạo thành một tổng thể hài hoà.

Yamichi chỉ vào một chiếc ghế:

- Chỗ của em đây.

So với lần gặp trước thì Yamichi có gì đó xa cách. Nhưng Kamiya không để ý nhiều. Cô còn bận nhìn Kawahara với ánh mắt dò hỏi. Cô có nhiều thứ muốn hỏi cậu lắm…

- Kamiya, đây là Idoko, cô bé sẽ đại diện nhà Tím trong cuộc họp này, còn đây là Chiika, nhà phó nhà Chàm, à, anh chàng đằng kia là Akio, nhà trưởng nhà Cam. Còn lại thì chắc em biết hết rồi.

Kamiya ngạc nhiên:

- Kimono à?

- Ừm, “Chỉ cần ngắn thì mặc váy đồng phục, kimono, váy y tá hay hầu gái đều được”, nguyên văn bởi hiệu-trưởng-biến-thái. – Yamichi thở dài.

- Vâng ạ, thế còn nhà Vàng? – Kamiya cười trừ.

Ánh mắt Yamichi ngay lập tức chuyển sang một, ừm, một tia nhìn đầy sát khí. Như thể “nhà Vàng” là kíp nổ của một quả bom khổng lồ. Khi Kamiya chưa kịp phản ứng sao trước tình cảnh đó thì Yamichi đã rút thẻ ra, và đi ra khỏi căn phòng như một cơn lốc.

- Bỏ cả buổi họp này thì chỉ có thể là cậu ta đang ở phòng tắm nữ. – Akio cười khẩy, đút một miếng khoai tây chiên vào miệng.

- Trong khi chờ đợi, sao chúng ta không ăn món takoyaki đặc biệt từ nhà ăn? – Idoko cười-một-cách-đầy-ẩn-ý.


End chap 8.

P/s: Lại kéo dài ra rồi, hẹn Baka chap sau vậy.


[Fic] - Fake Moon - zzhitsugayazz - 12-01-2013

mình lúc nào cũng tem?
Yami ơi vẽ hình anh chủ nhà xanh đi...để 1a baka fap....vs ảnh của ãnh


[Fic] - Fake Moon - bonghongdammau - 12-01-2013

Chủ nhà xanh... à..., ừm... ko phải 1A đâu K3, với lại fic ship BakaxDũng cơ K25


[Fic] - Fake Moon - vivjojo - 12-01-2013

=)) chủ nhà vàng chắc chú baka rùi =))


[Fic] - Fake Moon - bonghongdammau - 13-01-2013

Chap 9: Hội học sinh
Yamichi nện bước trên hành lang rộng lớn. Đó là con đường dẫn tới suối nước nóng của trường. Trời lạnh thế này mà… Và ờ… đương nhiên là khu tắm nữ.

Chỉ một chốc, Yamichi đã đến nơi cô cần đến. Nhìn lại vị trí được định vị trên tấm thẻ lần cuối, Yamichi bước vào phòng thay đồ.

Khỏi nói các cô bé ngạc nhiên thế nào khi thấy hội trưởng hội học sinh bước vào đây rồi. Các cô xúm quanh Yamichi, ai cũng muốn được làm quen với cô. Nhưng Yamichi chỉ để ý đến một thứ. Cô khẽ nói:

- Xin lỗi, nhưng các em có thể để chị một mình ở đây không? Chỉ một lát thôi.

- Yamichi-senpai đã nhờ thì sao mà từ chối được.

Dù không hiểu tại sao nhưng các cô bé đều đi ra ngoài. Đành dời việc tắm lại vậy.

Sau khi các nữ sinh đã ra về hết, Yamichi nhìn thẳng vào góc tường. Cô có thể thấy rõ aura màu vàng phát ra từ nơi đó. Aura đó bắt đầu di chuyển lung tung, nhưng không thể thoát khỏi tay Yamichi. Trong nháy mắt, cô đã chạm được vào thực thể của luồng aura đó. Sau đó cô bước ra khỏi nơi đó như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng những người đi ngang qua cô đều thấy kì lạ vì cô đưa tay ra như đang cầm cái gì đó một-cách-tránh-tiếp-xúc vậy.

Sau khi đã chắc chắn là không có ai trong vòng bán kính 1000m. Yamichi ném cái thứ vô hình trên tay thật mạnh. Một tiếng ầm lớn vang lên. Trong đám bụi hiện ra một thân hình. Một chàng trai với bộ đồ đen đội chiếc mũ kiểu Ý lồm cồm bò dậy. Cậu ngẩng mặt lên, để lộ vết sẹo chạy dài trên mắt, khẽ lầm bầm:

- Biết thế lúc đi nhìn trộm không đem theo thẻ.

- Takoshi, cậu còn nói vậy được à? – Yamichi xoa xoa nắm tay của mình. Cô nở một nụ cười khó hiểu. – Cũng đúng lúc tôi cần giải toả.

Chỉ còn những tiếng động binh bốp vang lên hoà cùng tiếng rên á á a a…

[Cảnh này đã bị xoá vì không phù hợp với lứa tuổi nhi đồng]

[Có lẽ nó cũng không phù hợp với phụ nữ có thai và cho con bú]

[Các bạn chịu khó chờ một chút]

[Vẫn chưa xong]

[Hai cô cậu nhanh lên để truyện còn tiếp tục chứ]

[Tốt rồi]

Yamichi hướng về phòng họp hội học sinh với tâm trạng phấn chấn, rõ ràng là tốt hơn rất nhiều so với trước. Takoshi lê cái thân tàn tạ đầy vết bầm tím theo sau. Cả hai bước vào phòng họp. Idoko lên tiếng đầu tiên:

- A, chị về rồi. Hai người có muốn thử món takoyaki không?

- Này này, các người dám đánh lẻ như thế à?

- Đâu có, cái này là ăn vặt thôi. – Akio cười.

- Kamiya này, thực ra đây là buổi gặp mặt giúp em làm quen các nhà trưởng, sau đó là ăn mừng em trở thành nhà trưởng. Em cứ tự nhiên nhé.

- Vâng ạ. – Kamiya ngần ngừ định nói thêm gì đó nhưng lại thôi.

Buổi tiệc bắt đầu. Dù các món ăn đều rất ngon nhưng Kamiya không có hứng thú. Cô chỉ muốn tìm cơ hội nói chuyện với Kawahara, nhưng hình như cậu cố ý né cô. Kamiya đành nói chuyện với những người mới quen.

- Vậy cậu không phải nhà trưởng nhà Tím sao?

Idoko trút thịt bò Kobe lên đĩa, cười:

- Không, tôi chỉ là đại diện thôi.

- Vậy nhà trưởng nhà Tím là ai? Ờ, Yamichi đã đi lôi Takoshi tới, nhưng lại không đá động gì đến nhà Tím, tôi thấy hơi lạ.

- Đành chịu thôi, cậu ấy không giống Takoshi, không ai ép được cậu ấy, vả lại Takuei ghét n…

- Idoko, em nói nhiều quá rồi đấy. – Yamichi bỗng cắt ngang lời Idoko.

- Có sao đâu, để cô ấy biết cũng tốt mà. – Akio vừa nhai khoai tây vừa nói.

- Xin lỗi, Kamiya, trong tiệc chào mừng em mà lại làm thế này. – Yamichi nhìn Kamiya với ánh mắt buồn bã.

Kamiya thấy lúng túng trước việc này. Cô nói:

- Không có gì đâu mà, em không để ý đâu. Mà bây giờ muộn rồi. Chắc em xin phép về.

- Ừm, vậy em về nhé.

- Khoan, Kamiya. – Kawahara bỗng lên tiếng – Để tôi đưa cậu về.

- Vậy cũng được. – Kamiya nhanh chóng đồng ý.

Kawahara và Kamiya bước đi trong im lặng. Có những lúc Kamiya cảm thấy như Kawahara muốn nói gì đó nhưng lại ngập ngừng. Cuối cùng, Kamiya lên tiếng:

- Cậu… đã lừa tôi đúng không?

- Hả?

- Tôi đã bị thầy khiển trách vì không trực nhật. Rõ ràng việc cho gà ăn không phải việc tôi cần làm.

Ánh mắt của Kawahara nhìn sang chỗ khác.

- Xin lỗi.

- Tôi chỉ muốn biết tại sao.

- Xin lỗi, bây giờ thì chưa thể được.

- Do Yamichi?

- Không hẳn. Chị Yamichi chỉ là quá lo lắng cho cậu thôi. Chị ấy sợ cậu sẽ không thể chấp nhận.

- Dù tôi không muốn thì mọi chuyện cũng đã rồi, đúng không? Tôi muốn biết càng sớm càng tốt.

Đúng lúc ấy, hai người đã đi tới cửa kí túc xá.

- Không nên đứng ngoài này, cũng khuya rồi, tớ về đây, tớ sẽ thuyết phục Yamichi, dù sao thì… cậu cũng không nên làm điều gì thiếu suy nghĩ.

- Chào cậu, chúc ngủ ngon. – Dù sao Kamiya cũng không phải là người hay ép người khác làm điều họ không muốn.

Cô bước từng bước mệt mỏi vào kí túc xá. Vừa bước vào cô đã gặp lại cô gái tóc vàng dễ mến, nhà phó nhà Lục.

Trở lại phòng họp, Idoko cũng đã đi về. Lúc này, Yamichi quay sang Akio, hỏi:

- Cậu đánh giá thế nào?

- Ừm – Akio chống cằm vẻ suy nghĩ – Số đo 3 vòng 82 – 61 – 87, không hấp dẫn lắm. Pantsu màu t…

BỐP

Một tiếng động lớn vang lên. Hậu quả sau tiếng động đó là thay vì dựa lưng vào ghế thì Akio đang dựa lưng vào tường.

- Tôi-hỏi-cậu-có-hiểu-không? – Yamichi dằn từng tiếng.

- Yamichi này, sao cậu lại bỏ câu lạc bộ kiếm đạo nhỉ, làm tôi mất đi một đối thủ đáng gờm. – Akio xoa xoa đầu.

- Đừng đánh trống lảng nữa. – Yamichi gắt.

- Anh đã nhìn thấy pantsu của Kamiya thật à? Màu gì vậy?

Bây giờ thì đến lượt Takoshi tò mò. Yamichi thở dài. Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Chuyện tiếp theo xảy ra chắc ai cũng đoán được rồi. Chiika thì chỉ ngồi cười trước cảnh đó.

- Được rồi, nghiêm túc thì, theo kết quả phân tích của tôi, tôi thấy cô ấy rất có tiềm năng. – Akio múc miếng khoai tây nghiền cho vào miệng.

- Thế em thì sao, Chiika?

- Cho đến giờ thì em vẫn kiểm soát được mọi chuyện – Chiika cười – Chúng ta vẫn còn nhà Chàm cơ mà.


End chap 9.
P/s: Xin lỗi Baka vì đã cen hết cảnh nóng của em và Viv, chap này Baka cũng không thể hiện nhiều vì còn đang ăn vạ =))


[Fic] - Fake Moon - vivjojo - 13-01-2013

hay. típ nào típ nào nào nào nào nào, nhanh nào


[Fic] - Fake Moon - bonghongdammau - 13-01-2013

Chap 10: Hé mở



- Ưm, chào cậu, Kamiya. – Saki tươi cười.

- Chào cậu, Saki. Ừm, tớ chưa quen với ngôi trường này lắm, có gì nhờ cậu giúp đỡ.

- Được mà, à, cậu vừa đi họp hội học sinh về à?

- Ừm, ờ, thực ra là tiệc chào mừng. Có điều…

Saki mở lớn đôi mắt, như thể điều cô nghĩ đến ghê gớm lắm vậy.

- Điều gì cơ? Không lẽ là Takuei…

- Không cậu ấy không tham dự. Mà có vẻ cậu biết về Takuei nhỉ? – Kamiya hỏi dò.

- À ừ, thì… Takuei rất ghét người tóc màu xanh lá, nên tớ sợ cậu ấy không được thân thiện…

Kamiya kinh ngạc:

- Tại sao cậu ấy lại ghét tóc xanh lá?

- Thì… vì cậu ấy từng xích mích khá nghiêm trọng với một người tóc xanh lá. Mà cậu ấy thì không chịu nghe lời ai cả…

Takuei không thân với những người còn lại trong hội học sinh lắm. Điều đó chợt loé lên trong đầu Kamiya. Nếu thế thì cậu ấy có thể sẽ giải đáp được những câu hỏi lởn vởn trong đầu mình.

- Cậu có biết tôi có thể tìm được Takuei ở đây không?

- Cậu có thể dùng chiếc thẻ để tìm. Nhưng thường thì Takuei ở trong thư viện.

- Thư viện?

- Ừ, ở trường này hầu hết thông tin có thể tìm kiếm thông qua chiếc thẻ, nên học sinh ít vào thư viện lắm. Chắc chỉ có Takuei là thường xuyên ở trong đó.

Saki giải thích mọi thứ rất cặn kẽ. Có vẻ đối với cô đã nói là phải đến nơi đến chốn. Tốt, Kamiya thích điều này, ít ra là trong trường hợp này. Cô đã có dự định của mình. Kamiya chào Saki rồi về căn phòng cũ, dù cô có thể sử dụng phòng của nhà trưởng.

Ngày hôm sau mọi thứ vẫn trôi qua như mọi khi. Sau giờ học, Kamiya đi tới thư viện bằng hệ thống dẫn đường của chiếc thẻ.
Khi đứng trước cửa thư viện, Kamiya không thể tin vào mắt mình. Khối kiến trúc rộng lớn theo phong cách thời kì Phục Hưng làm cô bị cuốn hút. Một toà nhà lớn đến thế mà chỉ để trưng? Các hoa văn sắc sảo và cầu kì uốn quanh từng đường nét của toà nhà. Màu sắc nhã nhặn. Nơi này chắc chắn sẽ là một địa điểm du lịch nổi tiếng nếu nó không thuộc ngôi trường kén chọn này.

Kamiya bước lên từng bậc thang, vừa ngắm toà nhà. Cô đẩy cánh cửa gỗ to lớn được chạm trổ tinh vi để bước vào trong. Người thủ thư ngước lên nhìn cô, không giấu nổi vẻ ngạc nhiên, nhưng rồi ông cũng quay lại vai trò của mình.

“Toà nhà lớn thế này, mà chỉ có một người thủ thư thôi sao?” Kamiya nghĩ thầm. Xung quanh cô toàn sách là sách. Những hang kệ dài và cao vút phô ra những quyển sách đủ mọi chủ đề. Kamiya rảo bước định đi khắp một vòng thư viện, nhưng cô nhanh chóng nhận ra muốn tham quan hết chắc tới mai cũng chưa xong. Vì thế cô đi đến khu đọc sách. Trước mắt Kamiya là những bộ bàn ghế được gia công tỉ mỉ cũng theo phong cách Phục Hưng.

Cô bước tới gần. Có vẻ như Takuei không ở đây. Bỗng cô nhìn thấy một ấm trà đang bốc khói. Vậy là có người. Cô đi đến và nhìn thấy một nam sinh đang ngồi vừa nhâm nhi li trà vừa đọc sách. Có vẻ cậu ta đã nhìn thấy Kamiya nhưng lại lờ đi. Kamiya lên tiếng:

- Chào cậu. Cậu có phải là Takuei, nhà trưởng nhà Tím?

- Đám cỏ trên đầu cô hút hết não rồi hay sao mà hỏi như thế? Không phải tôi thì còn ai?

Cậu ta không rời khỏi cuốn sách, gắt gỏng.

Biết cậu ta ghét tóc xanh lá nhưng thế này thì đúng là…

- Tôi muốn nói chuyện với cậu.

- Còn tôi thì không muốn.

Đề nghị bị từ chối ngay tức khắc làm Kamiya thấy bức bối. Nhưng cô là người đi nhờ vả nên…

- Tôi phải làm gì cậu mới chịu nói chuyện?

- Chết đi.

Câu trả lời làm Kamiya sững sờ. Cậu ta có thể nói ra chuyện như vậy dễ dàng đến thế ư?

Lúc này, Takuei ngước lên nhìn Kamiya, nở một nụ cười tàn nhẫn. Cậu đưa một tay lên như đang nắm một thứ gì đó, rồi nói một cách nhỏ nhẹ:

- Tim.
.
.
.
Yamichi bước ra khỏi chiếc xe hơi rồi bước vào nhà Lục:

- Saki, em biết Kamiya ở đâu không?

- Ơ, chị có thẻ mà.

- Chị để quên ở nhà rồi. Chị muốn bàn một chút về đại hội thể thao sắp tới với Kamiya ấy mà.

- Thực ra thì Kamiya vẫn chưa về đây.

- Em biết Kamiya có thể đi đâu không?

- Em không rõ, hôm qua cậu ấy hỏi khá nhiều về Takuei, có thể bây giờ cậu ấy đang ở thư viện.

- Chết rồi.

Yamichi bỗng hét thất thanh khiến Saki giật mình. Cô bé sợ sệt hỏi:

- Sao… sao thế chị?

- Tại em không biết…Takuei… không giống những người khác…cậu ấy ghét người tóc xanh lục… chưa kể… cậu ta sẵn sàng giết người cậu ấy ghét.

- Sao cơ?

Saki hỏi lại một cách kinh hoàng.



End chap 10.

P/s: Jin đã xuất hiện *tung hoa*


[Fic] - Fake Moon - vivjojo - 14-01-2013

thế rùi pé jin là ai? 0.o Saki à? hay takuei hú hú