MapleStory Vietnam
[Fic] - Kí ức - Phiên bản in

+- MapleStory Vietnam (https://forum.maplevn.com)
+-- Diễn đàn: Cộng Đồng (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?176-Cộng-Đồng)
+--- Diễn đàn: Cảm Xúc (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?79-Cảm-Xúc)
+---- Diễn đàn: Truyện Chữ (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?81-Truyện-Chữ)
+---- Chủ đề: [Fic] - Kí ức (/showthread.php?19616-Fic-Kí-ức)

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9


[Fic] - Kí ức - vivjojo - 04-03-2013

Đã để mọi người chờ lâu, chương 7 đã có.
Spoiler
Chương VII

Âm thanh của đường kiếm liên tục réo lên vùn vụt, phá tan tất cả bọn tà niệm đang đeo bám xung quanh Kaori.
*Xoẹt!!!!*
Yami lao đến chém trược qua mặt anh ta với con dao bật nhỏ khi anh ta đang định
lay Kaori dậy.
- Hừm!!! – anh ta tỏ vẻ khó chịu nhìn qua Yami với khuôn mặt vô hồn.
- Mi đừng nghĩ là có thể một mình ngăn chặn được ta, hahaha – Sanami cười khoái trá.
Không để anh ta suy nghĩ, Yami tiếp tục lao đến chém tứ tung, khiến cậu ta cũng khó đoán được đường dao nên chịu nhiều vết chém của Yami. Tuy các vết chém đó không sâu, nhưng nó càng lúc càng nhìu và máu của cậu ấy cũng đã bắt đầu chảy nhiều hơn.
- Tsk!!! Chết tiệt, cứ thế này thì làm khó mình quá – cậu ta lẩm bẩm trong miệng – Cô gái này là người thân của Kaori, mình không thể xuống tay được.
Đoán được suy nghĩ của cậu ta nên Sanami nhoẻ miệng cười thâm hiểm và ra lệnh cho các Tà Niệm tiếp tục công việc xâm nhập vào trái tim của Kaori.
- Umk!!! – Kaori
Một trong các Tà Niệm đã gần chạm tới trái tim Kaori trong khi cô vẫn còn trong cơn hôn mê sâu và có những phản ứng đau đớn như đang trong cơn ác mộng.
- KAORI!!!!! – Cậu trai gào lên – Ack!? - Một cách im lặng Yami đã cắm phập con dao vào vùng bụng của cậu ta.
*Đoàn!! Đoàn! *
Cùng ngay lúc đó một loạt tiếng nổ vang lên. Bọn Tà Niệm quanh Kaori bị bắn vỡ toạt, các vệt sơn bắn tung toé. Từ sâu trong rừng Khuyển cùng với Cáo chạy tới. Đeo chiếc mắt kính xanh trong che kín hết vùng mắt, trên tay Khuyển đang cầm 1 cây súng ngắm, trên thắt lưng còn có 2 khẩu súng lục cùng 1 dãy các băng đạn và tất nhiên những viên đạn đó là đạn sơn được dùng trong trò chơi giả trận mà cậu thường tham gia để giết thời gian. Còn Cáo thì không có gì ngoài chiếc nón kết và một cây gậy bóng chày vác ngang trên vai.
- Này này!! Hai người từ từ với chứ, làm gì mà đi nhanh thế?!
Đằng sau Khuyển và Cáo là Bí đang dìu Mao chập chễnh đi tới và Baka đi bên cạnh 1 tay cầm con dao quắm và tay kia cầm 1 cây takana ngắn chỉ bằng một nữa của anh chàng kia. Không những vậy trên cánh tay Baka còn đeo bao tay kim loại loáng bóng, trông cứ như kiếm sĩ ngày xưa.
Cả nhóm đến gần Kaori, Bí và Mao ngồi xuống đỡ Kaori và xem chừng vết thương của cô, 3 người còn lại thì đứng tạo thành hàng rào phòng thủ vào diệt hết bọn Tà Niệm đến gần. Thấy vậy, cậu thanh niên cũng nhập bọn với họ.
- Chị Kaori!!! Tỉnh dậy đi, chị Kaori!! – Bí vừa lay vừa gọi Kaori, còn Mao thì lấy trong túi cái khăn tay và sơ cứu cho vết thương của Kaori.
- Uhm..!!? – Kaori có phản ứng.
- Chị Kaori tỉnh rồi!! – Bí la lên.
Mọi người nghe thế nhưng vẫn không thể quay lại nhìn được vì còn bận rộn với bọn Tà Niệm, còn Mao thì giật bắn mình rút tay lại và gương mặt chuyển sắc khi Kaori động đậy.
- Bí ?! Mao??.... sao mọi người lại ở đây?!? – Kaori choáng váng ngồi dậy, 1 tay ôm đầu.
- Tụi em lo cho chị và Yami khi nghe Mao kể vài chuyện nên quyết định cùng đến đây – Bí đỡ Kaori
- Đúng đấy ạ!! Nghe chuyện Mao kể e thấy không ổn nên nhắc mọi người đem theo đồ phòng vệ, mà ai ngờ 2 thằng này … - Cáo liết mắt nhìn Khuyển và Baka tỏ vẻ vẩn k tin được thứ mà chúng nó cầm theo.
- Tốt rồi, bạn của cô đến thật đúng lúc, có lẽ tôi nên nghỉ ngơi 1 chút – Cậu thanh niên cười nhẹ nhìn Kaori, sắc mặc anh tái dần, mồ hôi đổ khắp mặt. Cậu khuỵ xuống, chống vào thanh kiếm để khỏi ngã.
- Tsk?! Anh bị thương rồi!!? – Kaori hốt hoảng – Mao, em giúp anh ta dùm chị được không?!
Mao không nói gì chỉ gật đầu rồi lặng thinh chạy qua chổ cậu ta. Khuyển, Baka và Cáo vẫn tiếp tục giữ vững hàng rào phòng vệ. Những phát bắn của Khuyển rất chuẩn xác và nhanh, dùng cây súng ngắm nhưng cu cậu không hề dùng đến ống ngắm mà vẫn bắn trúng mục tiêu. Baka thì dùng tốc độ linh hoạt của mình xã những nhát dao vào bọn Tà Niệm, còn Cáo thì tuy chỉ có cây gậy bóng chày, nhưng những cú đập của cậu ta đầy uy lực, bọn Tà niệm chỉ có thể lao đến rồi để bị đập tan nát. Cứ tưởng tượng nếu là đối thủ của họ thì không biết sẽ như thế nào.
- Thật sự cám ơn, nhưng… mọi người không nên đến đây, chổ này rất nguy hiểm. – Kaori bám vào gốc cây loạng choạng đứng lên.
- Chị cũng biết là nó nguy hiểm kia mà, làm sao tụi em có thể để cho 2 cô gái tay không tất sắt mà ở đây một mình được – Baka vừa nói vừa nháy mắt và đâm con dao trược qua mặt Kaori, tiêu diệt Tà Niệm vừa trường tới sau lưng cô.
- C..cám ơn em!! – Kaori tròn mắt nhìn Baka.
- Ủa mà chị Yami đâu ạ?! – Bí đỡ Kaori và nhìn cô.
- ..Y…Yami..!! – Kaori ấp úng nhìn về phía xa nơi khí của Sanami tụ lại. Yami đang đứng ngay đó.
Mọi người hướng theo ánh mắt của Kaori và nhận ra sự khác thường của Yami, không cần biết gì nhìu, cáo chỉ hỏi Kaori cách giải quyết vấn đề cho Yami, nhưng cô chỉ cúi mặt lắc đầu.
- Hừm!! thế này thì chắc chỉ có thể hạ được cái tên điên khùng kia thì mới cứu được chị Yami.
Khuyển vừa nói vừa ra dấu cho Baka chạy về phía mình tạo thành 1 khoảng trống để Khuyển có thể rảnh tay và ngắm bắn.
- Không, đừng Khuyển!!! - Biết được ý định của Khuyển, Kaori đã lao tới đẩy nòng súng ra cản cậu ta khi cậu vừa bóp cò nên viên đạn đã đi chệch hướng.
- Chị làm gì vậy?! – Khuyển gạt Kaori qua 1 bên và định tiếp tục phát bắn thứ 2.
- Không, Khuyển!! Em không thể làm tổn thương anh ấy được, đó là anh trai của chị!! – Kaori chồm tới ôm chặc nòng súng.
- Huh??! Chị nói cái gì?!!
Không chỉ Khuyển mà những người khác cũng ngạc nhiên tròn mắt nhìn Kaori trừ Mao, vì cô bé như vừa ngộ ra điều gì đó.
- Có phải đó là người mà chị đã đuổi theo vào đêm hôm trước?! – Mao không nhìn thẳng Kaori.
- Tsk?! – Kaori giật mình khi nghe Mao nói như thế.
Vì một chút lơ là, mà cả nhóm không hề để ý rằng bọn Tà Niệm đang ngày 1 đông hơn và có vẻ chúng cũng to hơn ban đầu. Đến lúc họ nhận ra thì bọn chúng đã kéo 1 đàn tiến gần đến họ. Vì bọn chúng đã thay đỗi nên việc tiêu diệt có phần khó khăn hơn.
*Vụt!!!*
Một Tà Niệm đã tranh thủ bọn khác mở đường, đã lao thẳng đến phía Kaori, nhưng do phản xạ nhanh của Cáo, đập 1 phát khiến nó đi lệch và chuyển hướng qua Mao.
- Yaaaaa~!!!!! - Mao lấy hai tay bắt chéo che mặt lại.
- Mao!!!!
Kaori nhanh chân chạy tới che chắn cho Mao vì lúc đó chỉ có cô là người gần con bé nhất. Nhưng điều mà mọi người không lường được là Tà Niệm đó do lực lao tới quá nhanh nên nó đã đâm vào trái tim của cô. Vì lực ép nên Kaori đã nôn ra máu, bắn lên khắp người cô và Mao. Lúc này, Mao chẳng biết làm gì ngoài việc căng mắt nhìn Kaori ngã xuống trước mặc mình và nước mắt sắp trào ra.
[Hình ảnh: 1a_zpsd004d3c9.png]
- C..CHỊ KAORIIIII !!!! – Mao gào lên, hai tay ôm mặt.
Nghe tiếng la thất thanh của Mao, mặt dù vẫn còn rất bận rộn với bọn Tà Niệm nhưng mọi người cũng quay lại nhìn xem chuyện j` xảy ra. Tiếng la của Mao cũng khiến cho chàng trai kia tỉnh dậy sau cơn hôn mê ngắn vì mất máu. Không còn sự lựa chọn khác, mọi người quyết định rút lui. Cáo vác Kaori lên vai, Baka thì dìu cậu trai kia, Bí thì nắm tay Mao kéo đi, còn Khuyển thì có vai trò ngăn cản bọn Tà Niệm từ phía sau.
mọi người cho ý kiến chương mới này nha K19


[Fic] - Kí ức - bonghongdammau - 04-03-2013

Tem K30 không biết fic sẽ tiến triển thế nào nữa nhỉ K30


[Fic] - Kí ức - dzung2408 - 04-03-2013

K30, viv drop lâu quá làm phải đọc lại mấy chap trước K30. Chap này tình tiết hấp dẫn hơn rồi đó K30. Mà Tsk là cái gì


[Fic] - Kí ức - vivjojo - 04-03-2013

dzung2408 Đã viết:K30, viv drop lâu quá làm phải đọc lại mấy chap trước K30. Chap này tình tiết hấp dẫn hơn rồi đó K30. Mà Tsk là cái gì

sẽ còn drop típ K22
"Tsk!!!" xem manga sẽ bít ' 3 ' chứ bảo giải thích ứ bít nói ntn. mà nói ra thì cái này là do viv nhiểm cái diển xuất của ng` nhật. họ hay có bỉu cảm này khi mà bực tức + ức chế K22


[Fic] - Kí ức - vivjojo - 04-03-2013

đã update thêm hình minh hoạ :-s


[Fic] - Kí ức - renamon - 04-03-2013

vivjojo Đã viết:đã update thêm hình minh hoạ :-s

hình minh họa đẹp vãi K22


[Fic] - Kí ức - vivjojo - 11-03-2013

Chương VIII
Spoiler


Cả nhóm thở dốc ngồi bệch cuống sàn, một căn chòi nhỏ được dấu kín bởi những bụi rậm lớn, ờ phía ngoài nhìn vào sẽ không thể thấy được nó. Cáo nhẹ nhàng đặt Kaori nằm xuống. Cô vẫn chưa có dấu hiệu phản ứng gì.
- Cũng may nhờ có cô, nếu không thì không biết tụi cháu sẽ phải làm như thế nào nữa.
Cáo thở phào nhìn qua phía người phụ nữa trung niên mà cả nhóm đã từng gặp trước đây. Khi ngôi làng bị phá huỷ, những người khác đã bỏ chạy đi chổ khác, chỉ có bà là còn lưu luyến nơi này nên đã ở lại đây.
- Tụi cháu thật sự cám ơn cô, nhưng tại sao cô lại một mình ở chổ này, đã vậy còn giúp đỡ tụi cháu?? – Baka vừa nói vừa lấy chiếc khăn ra lau vũ khí của mình.
- Tôi ở lại đây vì một vài thứ cần được biết, nhất là cái kết thúc của nó – vừa nói bà ta vừa nhìn Kaori đang nằm bất động.
- Cô có quen biết với chị ấy phải không?! - Cáo hỏi một cách dứt khoát.
Bà ta, nhìn Cáo rồi lại nhìn về phía Kaori.
- Phải!! tôi đã từng chơi cùng với anh em họ từ lúc nhỏ, lúc đó tôi chỉ 13 tuổi và họ hơn tôi 2-3 tuổi !! – bà ấy nói với giọng buồn bả.
- EHHH!!!!!!!! – cả bọn trố mắt nhìn khi nghe điều đó.
- Khoang đã – Bí lồm chồm bò tới chổ người phụ nữ - họ hơn cô 2-3 tuổi và lúc đó cô chỉ mới 13, cô bây giờ cũng đã khoảng hơn 30, vậy…vậy thì chị Kaori hiện giờ… đã…
- Cũng ngoài 30 rồi!! – Cậu thanh niên khó khăn ngồi tựa vào tường – mặc dù đã biết về việc người của miêu tộc có thể kéo dài tuổi xuân nhưng thế này thì đúng thật là khó tin.
- Là sao?? Mọi chuyện là như thế nào? Anh biết được gì về chị ấy, nói chúng tôi biết ngay!! – Cáo dằng giọng.
Những cặp mắt đầy nghi hoặc chăm chú nhìn cậu ta, trong tình huống này, cậu ta không còn cách nào khác ngoài việc nói hết tất cả những gì mà cậu biết – Nguyên nhân tranh chấp giữa hai tộc, khả năng sức mạnh của miêu tộc và lí do vì sao Kaoji và Yami đang ở bên ngoài.
- Vậy chị Kaori sẽ chết sao?! – giọng Mao run rẩy vang lên, nước mắt cô bé sắp trào ra.
- Phải đó, anh mau trả lời đi, chị ấy đã bị bọn đen đen ngoài kia đâm xuyên tim để lấy đi sức mạnh của chị ấy, có phải chị ấy sẽ chết phải không?! – Lúc này Khuyển xông tới túm lấy cổ áo cậu thanh niên và hét vào mặt cậu ấy.
Cậu ta không biết làm gì hơn, chỉ cúi gầm mặt. Với phản ứng như thế thì tất cả mọi người đều đã nhận được câu trả lời. Gương mặt mọi người đều đượm buồn im lặng nhìn về phía Kaori.
- Cơ thể chị ấy đang lạnh dần – Mao chạm tay vào gương mặt Kaori mà nước mắt đầm đìa.
- Mao à!! - Bí tiến lại vổ vai, an ủi Mao.
Trong sự im lặng ảm đạm đó, một luồng khí lạnh phà tới, khiến tất cả mọi người đều giật mình. Một áp lực nặng nề hoà vào nó. Mọi người không thể thoát khỏi dao động vì áp lực đó.
- Ả ta đã tìm tới đầy rồi!! – cậu thanh niên cầm thanh kiếm lên.
- Bây giờ chúng ta phải làm sao đây?! – Bí ngồi kế bên Mao lo lắng hỏi.
- Hừm!! cứ như thế này thì Sanami sẽ phá huỷ toàn bộ nơi đây chỉ để tiêu diệt tôi thôi, vì vậy tôi sẽ …
- Anh đừng có đùa!! – Cáo ngắt lời anh ta – anh tính một mình ra ngoài đấy và làm điều mà ả ta muốn à!?
- Nhưng đó là cách duy nhất!! – cậu thanh niên chồm dậy.
- Làm sao anh có thể chắc rằng ả sẽ bỏ qua cho chúng tôi sau khi đã có được anh?! – Khuyển nạp đầy đạn vào các khẩu súng mà mình có, sẳn sàng cho một cuộc chiến.
- Đúng đấy, và nếu như anh đang có ý định ra đó để câu giờ cho chúng tôi chạy trốn thì cũng không khả quan đâu, vì anh đang bị thương làm sao có thể cầm cự lâu được. – Baka huơ thanh kiếm .
- Và chị Yami cũng đang ở ngoài đó nữa! – Bí nói vội.
- …!! – Cậu thanh niên không biết phải chống trả như thế nào.
- Như thế này đi, chúng tôi sẽ ra đó và thương lượng với ả, mọi người hãy tranh thủ mà trốn đi, 3 chúng tôi sẽ cố gắng cứu Yami và đuổi theo mọi người! Tôi giao những người còn lại cho anh đấy – Cáo nhìn anh ta và mỉm cười.
- Làm thế có được không?! – Cậu thanh niên lo lắng nhìn mọi người.
- Sẽ ổn mà, nhờ anh chăm sóc những người kia. – Baka cười tít mắt và chỉ về phía Mao và Bí.
Khuyển nhẹ nhàng mở hé cánh cửa để rà soát tình hình bên ngoài, nhưng xung quanh được bao bọc bởi những bụi cây dày. Khuyển mở rộng cửa, cúi thấp người chạy ra để xem xét kỉ hơn rồi ra hiệu cho Cáo và Baka chạy ra. Lúc này bọn họ mới cảm nhận ra luồng khí lạnh toát phát ra từ phía bên kia của bụi cây trước cái chòi. Những người còn ở phía trong cũng đang chờ thời cơ thích hợp để thoát ra từ phía sau. Chàng trai và Bí đỡ Kaori dậy.
- Anh ơi! – Mao kéo áo cậu thanh niên và nói nhỏ.
- Hở?! Sao thế em? – Cậu ta đáp.
- Uhm… Em.. có một chuyện... muốn hỏi anh. – Mao ngập ngừng
- Có chuyện gì em cứ hỏi, nếu là về Kaori thì biết được điều gì, anh sẽ nói. – anh ta chăm chú nhìn phản ứng của Mao.
- V..vâng! Khi nãy anh có nói rằng sức mạnh bên trong chị ấy rất là mạnh… vậy.. vậy thì chị ấy có thay đổi gì khi mà sức mạnh ấy phát huy hết khà năng không ạ?! – sự lo lắng của Mao hiện dần.
- Ah!! Vấn đề này thì anh nghĩ có lẽ tuỳ thuộc vào lí trí và trái tim Kaori có thể khống chế được nó hay không - vừa nói anh ta vừa nhìn xuống Kaori.
- Uhm.. thế nếu như chị ấy không thể khống chế được nó, chị ấy… chị Kaori… có..có biến thành quái vật không ạ - nỗi sợ của Mao lộ rõ, cô bé liết mắt nhìn sang hướng khác, hai tay nắm chặt trước ngực.
Cậu thanh niên ngạc nhiên nhìn Mao. Rõ ràng là cô bé đã nhìn thấy một mặt khác của Kaori khi cô ấy không điều khiển được sức mạnh.
- Haizz!! – anh ta cười mỉm – Em không cần phải lo lắng, cho dù cô ấy như thế nào thì đó vẫn là Kaori của tụi em mà, phải không?!!
- Đúng đó Mao – mặc dù ít lên tiếng nhưng Bí đã nghe hết những gì họ nói – cho dù có thế nào thì đó vẫn là chị Kaori của chúng ta mà. Và điều quan trọng bây giờ là mình nên nhanh chóng rời khỏi đây.

- Gkaaa!! Đáng ghét – Khuyển hét lên.

- Đúng là khó chịu thật, hắn dùng chị Yami để làm bình phong che chắn, khốn khiếp thật – Cáo nói với vẻ bực tức.

- Nếu cứ thế này thì làm sao chúng ta có thể giải quyết hắn ta đây. Thật không khó để có thể nhận ra sức mạnh của hắn đã tăng lên rất nhìu – Baka quỳ trên 1 chân, với ánh mắt thăm dò, cậu ta cố tìm ra được điểm yếu của đối thủ.

Tính hình hiện giờ rất khó khăn cho cả nhóm bên trong lẫn bên ngoài, phía bên trong chỉ có 1 người có khả năng phản kháng và còn phải bảo vệ 3 con người và 1 thân xác bất động. Còn phía bên ngoài thì vẫn chưa tìm được cách mở đường. Không những thế, xung quanh họ còn bọn Tà niệm dai dẳng kéo đến càng ngày càng đông.
- Hừ! – Cáo khó chịu lên tiếng – với tình hình hiện giờ thì không làm liều không được! – Cáo ra hiệu cho Khuyển và Baka lại gần mình và họ thì thầm to nhỏ bàn tính mưu kế.
- Hahaha!! Cho dù cách ngươi có làm gì cũng không thể hạ được ta đâu – Sanami lên tiếng – Bây giờ chỉ có một cách duy nhất để các ngươi được sống và thoát khỏi nơi đây đó là giao nộp tên ngoại tộc và thân xác của Kaori-san cho ta.
- Cái gì!! Mi cần thân xác chị kaori để làm gì kia chứ, mi đã giết và lấy sức mạnh của chị ấy rồi kia mà. – Khuyển nổi xung quay ra.
- Lũ ngu ngốc chúng bây thật không biết gì cả, sức mạnh mà ta lấy được từ Kaori-san chả được bao nhiêu vì hơn một nữa nó đã ngấm vào máu thịt cô ấy rồi, chính vì thế mà ta cần phải sở hữu luôn cơ thể cô ấy cũng giống như cái xác hiện tại này – vừa nói Sanami vừa chỉ vào mình, tức cơ thể của Kaoji.
*Vút!!!*
Sanami vừa dứt lời thì không biết tự khi nào Baka lao nhanh ra từ phía bên phải của Sanami và chém xuống 1 đường để tách Yami ra khỏi tầm tay của ả, rồi Baka nhanh chóng khuân Yami ra, đấm 1 phát vào bụng làm cho cô ta ngất đi và để ở góc an toàn. Đồng thời ngay lúc đó Khuyển chớp thời cơ nã liên tục về phía Sanami. Bị tấn công bất ngờ nhưng Sanami vẫn nhanh nhẹn nhãy lùi về phía sau, nhưng ả không ngờ rằng Cáo đã phục kích sẵn từ phía đó và lao đến giáng 1 gậy vào Sanami.
* BỐP!*
Cái bóng bị hất mạnh vào gốc cây cứ ngỡ là Sanami nhưng thật chất đó lại là Cáo. Cú bạt tay với lực rất mạnh và cực nhanh từ Sanami, Cáo bay thẳng 1 đường, không chỉ vậy và còn tông gãy nhiều gốc cây.
-CÁO!!!!!! – Baka và Khuyển hét lên.
Sau đòn đó, dưới gốc cây cách Sanami vài chục mét, Cáo chống vào cây gậy và gắng đứng dậy nhưng chỉ mới tựa vào được vài giây thì cậu ta đã ngã trược xuống và nôn thốc ra máu, cả trên đầu cậu ấy, máu cũng đã bắt đầu chảy, mắt cậu ấy dại đi và lịm dần, rồi cậu nằm gục xuống mặt đất lạnh lẽo đang loan thấm máu của mình.
Chương này lại nói chuyện dong dài rùi, ít hành động wa' K22



[Fic] - Kí ức - ScarletRain - 11-03-2013

xé temmmmmmmmmmmmmmm \m/


[Fic] - Kí ức - dzung2408 - 11-03-2013

Cáo bị hạ nốt rồi K3, chênh lệch thế này thì làm ăn thế nào nhỉ K3, hóng chap tiếp


[Fic] - Kí ức - ScarletRain - 12-03-2013

bá đạo thế này ... hi vọng cái chết của mình không quá thảm khốc [Hình ảnh: ore1_zps554dd96a.jpg]