![]() |
|
[Fic] - Tái Sinh - Phiên bản in +- MapleStory Vietnam (https://forum.maplevn.com) +-- Diễn đàn: Cộng Đồng (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?176-Cộng-Đồng) +--- Diễn đàn: Cảm Xúc (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?79-Cảm-Xúc) +---- Diễn đàn: Truyện Chữ (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?81-Truyện-Chữ) +---- Chủ đề: [Fic] - Tái Sinh (/showthread.php?11076-Fic-Tái-Sinh) |
[Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 29-09-2012 Kì 12 :
Cửa võ đường mở ra, một căn phòng rộng rãi và khá trống trải. Có vài chục học viên ngồi hai bên gian phòng, vẻ mặt thất bại, tiu nghỉu của một người thua trận trước một đứa con gái. Và đối diện với cửa, đứng ở chính giữa là một người lớn tuổi, mặt mũi hiện lên nét nghiêm khắc, nghiêm nghị của một người chủ của một gia đình. Cậu và Kan cúi đầu và chào. Yan giới thiệu: - Đây là hai người bạn của con, Ruu và Kanji, họ muốn đấu với ông! Ông cô nói, giọng điệu nghiêm nghị: - Tốt thôi, bảo tụi nó thay võ phục và đấu với ta. Và Yan lấy hai bộ võ phục đưa cho hai người bạn của cô. Kan lấy một bộ võ phục, cởi áo và mặc vào. Thấy thế, Ruu cũng lấy một bộ võ phục còn lại và cởi áo khoác ngoài và chuẩn bị cởi cả áo trong thì thấy Kan đỏ mặt quay đi, tất cả bọn môn sinh xung quanh cũng đỏ bừng mặt, và chảy máu mũi. Yan cũng đỏ mặt, cô che mặt lại và quay đi chỗ khác. Ruu ngac nhiên: - Mọi người sao vậy nhỉ? - Và cởi áo ra, mặc võ phục vào. Mọi người sững lại rồi thở phào. Yan nói, mặt cô đã bớt đỏ: - Cái túi này là gì vậy? Có cần mình đem vào hộ không hả Ruu? Ruu nhìn Yan và cười: - À, Hana-chan cứ để đó đi, trông nó nhỏ vậy thôi nhưng nó nặng lắm đấy! Nghe vậy, Yan thấy tò mò, cô cầm cái túi và định nâng lên thì không nâng nổi, nó quá nặng. Cô ước chừng nó phải nặng trên 200kg hoặc trên 300kg - bởi vì cô có thể nhấc một vật trên 100kg. Cô nhớ lại, lúc nãy Ruu xách nó rất nhẹ nhàng, không có chút mệt mỏi, nặng nhọc nào cả. Cô ngạc nhiên và khâm phục Ruu, một chàng trai dáng mảnh khảnh như con gái mà lại mạnh đến như vậy. Kan vừa bá vai Ruu, vừa cười: - Ừ, nó thực sự rất nặng, lúc nãy tớ định xách hộ Puu-chan nhưng chỉ nhấc lên và đi được một đoạn là mỏi lắm rồi, Puu-chan có khi còn mạnh hơn cả tớ đó! Yan cũng cười, cô nghĩ thầm: - Bọn họ mạnh vậy thì mình có thể yên tâm đuợc rồi! hưởng ứng Tết Trung Thu là ngày mai nên ngày mai em tiếp tục up thêm kì 13 nữa, và nếu có thể thì luôn kì 14, dạo này em viết hơi bị sung K2K58K14K30K50K50...................... [Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 30-09-2012 Kì 13:
Ruu nói: - Vậy luật đấu như thế nào ạ? Thưa ông! Ông Yan lừ mắt, nói: - Cả hai đứa tụi bây có thể xông lên cùng lúc, đứa nào có thể lấy của ta một điểm thì thắng! Ruu ghé tai Kan, thầm thì: - Thi về karate hả Leo? Tớ chả biết gì về karate cả! Kan gãi đầu: -Thì tớ cũng có biết gì về nó đâu. Đánh bừa thôi vậy. Thừa lúc Ruu không chú ý, ông Yan tóm lấy cổ áo Ruu và dùng đòn quật qua vai. Ruu bị đập đầu xuống sàn, đau điếng rồi bất tỉnh. Kan hoảng hốt chạy đến chỗ Ruu. Ông Yan nói: - Ta mới ra có một đòn đã ngất rồi, thật kém cỏi quá, thế mà cũng đòi đấu với ta! Yan rưng rưng nước mắt: - Ông thật quá đáng, nỡ ra đòn độc với một người mới như Ruu! Ruu chìm trong bóng tối, cậu nghe xung quanh có tiếng gọi của ai đó, vừa xa lạ, lại vừa quen thuộc. Cậu mở mắt, không thấy gì ngoài một màn đêm đen đặc. Cậu lơ lửng, chân không chạm đất. Cậu nghĩ ngợi, rõ ràng cậu đang đấu với ông của Yan thì bị ổng quật một đòn và xây xẩm mặt mày, giờ lại ở đây. Và cậu thấy thấp thoáng đâu đó những lá bùa màu vàng. Bỗng dưng có một lá rớt xuống và rồi nó biến mất trong khoảng không đen kịt. Cậu bừng tỉnh dậy, cảm thấy mình như mạnh hơn, nhanh hơn trước. Bên cạnh cậu là Yan và Kan đang lo lắng nhìn cậu. Cậu cười với Yan và Kan: - Tớ chỉ choáng chút thôi, không sao đâu. Và cậu quay sang nói với ông của Yan: - Chúng ta tiếp tục chứ ạ? Ông Yan cười, một nụ cười không hề thân thiện chút nào: - Hừm, ta không nói là nếu ta lấy một điểm của một đứa thì tụi bây thua nhỉ, được rồi, tiếp đi nào! Cho ta thấy bọn nhóc tụi bây không phải là đồ vô dụng đi nào! Kan định xông lên thì Ruu chặn lại: - Hình như không phải Karate, tớ nhớ Karate dùng chân là chủ yếu. Đòn quật lúc nãy hình như là Judo. Cậu không cần phải ra đánh đâu, mình tớ là đủ rồi! Và Ruu cười tươi. Thoáng chốc Ruu mất cảnh giác, ông Yan túm lấy cổ áo Ruu, định quật một đòn như lúc nãy. Nhưng lần này Ruu không bị dính đòn nữa, cậu như bay lên không trung và khéo léo thoát ra, tiếp đất một cách an toàn. Yan ngạc nhiên, cô không ngờ một người mới là Ruu lại có thể thoát khỏi ngón đòn độc đó. Ngay cả những người học võ lâu năm cũng ít ai có thể tránh đuợc đòn quật vai đó, ngay cả cô, người đã học võ mười hai năm liền. Ông Yan nói, giong có vẻ không còn khó chịu nữa, mà còn có chút thú vị, vui vẻ: - Tên nhóc này cũng khá đấy, chưa ai có thể thoát khỏi đòn đó của ta ngoài nhóc đâu! Và ông Yan xông tới, Ruu cũng xông tới, bỗng nhiên Ruu trượt chân ngã ngửa ra, chân trái hất lên, vô tình đá vào bụng ông Yan - đang gần như bay tới chỗ cậu. Ổng bị trúng đòn, bay lên cao ra sau và ngã ra xa. Ruu ngồi dậy, ngạc nhiên lắp bắp: - Á, cháu... cháu xin lỗi ông! Ông có sao không ạ? Ông Yan bật dậy, đặt hai tay lên vai Ruu. Ruu giật mình. Ông Yan cười, mắt ánh lên tia hi vọng và mừng rỡ: - Cháu giỏi lắm, cháu rể của ta! Ta chưa từng nghĩ là có người đánh bại được ta đấy! và kì 14 tiếp theo
[Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 30-09-2012 Kì 14:
Ruu sửng sốt: - Hơ, dạ! Mà ông nói gì cơ? Yan và Kan cũng ngạc nhiên nói: - Cháu rể là sao ạ? Ông Yan cười, cảm giác nghiêm nghị và khó tính ban đầu đã biến mất: - Ủa, ta tưởng ta nói rồi mà? Ai đánh thắng đuợc ta thì sẽ cho cháu được tự do, và nếu người đó là con trai thì sẽ trở thành cháu rể của ta mà? Yan lúng túng, mặt cô đỏ lựng lên: - Hả, cháu ... chưa từng nghe điều đó mà? - Thế hai cháu chỉ là bạn bình thường hay cũng thích nhau? Cả Yan và Ruu đỏ mặt xua tay: - Bọn cháu chỉ là bạn thân thật mà! Kan thấy lòng mình bứt rứt, lưu luyến cái gì đó. Cậu lại tự cốc vào đầu mình và nói: - Tớ thấy hai cậu thân thiết lắm mà, đâu phải chỉ là bạn thân? - và cậu cố nở nụ cười. Ruu ngập ngừng, mặt cậu đỏ bừng lên và ấp úng: - Thì... đúng là có... thân thật..., cháu... cũng có... thích... Yan... nhưng... Yan nói nhỏ, cô cung đang lúng túng: - Cháu cũng... nhưng... cháu... chưa từng... nghĩ tới việc... bạn ấy... sẽ... là... bạn đời... của cháu.... Kan bực bội, nói to: - Nè Puu-chan, con trai phải nói rõ ràng, rành mạch, thích là thích và phải nói rõ ra cho con gái hiểu lòng cậu. Cậu cứ giữ trong lòng hoặc lí nha lí nhí thế thì ai mà hiểu cho cậu? Với tư cách là bạn thân, tớ khuyên và cổ vũ cậu nói thật lòng mình ra, ngay tại đây! Ruu nghe vậy, trầm ngâm một chút, mặt cậu đã bớt đỏ, cậu tự lấy hai tay tát vào má mình để ổn định lại tư tưởng. Sau đó cậu đặt hai tay lên vai Yan, nhìn thẳng vào mắt Yan, nghiêm túc nói: - Yan, mình yêu bạn, bạn sẽ đồng ý lấy mình trong tương lai chứ? Yan mặt đỏ bừng, cô khẽ gật đầu... Ông Yan vừa cười, vừa vỗ tay: - Haha, vậy là ta đã có cháu rể tương lai rồi. À, à, trước tiên là đính hôn, đến khi các cháu đủ tuổi thì sẽ làm lễ cưới chính thức! Kan cũng cười nhưng vẻ mặt cậu có vẻ tiếc nuối một chút, và cũng vỗ tay theo...
* * * * *
Ruu về nhà, cậu nói với bố mẹ rằng cậu có chuyện muốn nói. Và bố mẹ cậu ngồi ở ghế sopha, hai đứa em của cậu đã đi ngủ. Cậu ngồi đối diện với bố mẹ. Cậu giãi bày tình cảm của mình với Yan cho bố mẹ nghe rồi cậu nói điều mong muốn là cậu muốn cưới cô ấy sau tốt nghiệp và sẽ làm lễ đính hôn sắp tới. Bố mẹ cậu nghe và gật gù, nhưng đến lúc cậu đòi cưới Yan thì họ nói: - Nhưng con là con gái cơ mà? Sao lại có thể cưới một cô gái được? Ruu ngập ngừng một chút rồi nói: - Con là con trai. Tuy con đã dùng côn nghệ sinh học để biến đổi giới tính của con nhưng con không hề cảm thấy khó chịu với cơ thể hiện nay mà còn thấy dễ chịu hơn và còn có cảm giác thân thuộc nữa... Bố mẹ hãy cho phép con đính hôn với Yanko đi ạ! Họ im lặng một hồi lâu, và nói: - Thế con đã từng mơ thấy một người tóc trắng, mắt đỏ và có bùa xung quanh chưa? Ruu ngạc nhiên vì không hiểu sao họ lại biết. Cậu gật đầu: - Dạ, rồi ạ, một lần lúc con bắt đầu là con trai và lúc chiều nay thì có một lá bùa rớt xuống. Bố mẹ Ruu giật mình, vẻ mặt hơi căng thẳng: - Đã có một lá rớt xuống rồi ư? Vậy con có thấy trong người có chút khác lạ gì không? Ruu ngẫm nghĩ: - Hm... Con thấy mình như nhanh hơn và mạnh hơn một chút ạ! Bố mẹ Ruu trầm ngâm một hồi và nói: - Bố mẹ sẽ đồng ý nếu như con có thể không để mình bị thương hay bị chấn động vào bất kì chỗ nào trên cơ thể. Con có thể hứa được không? - Vâng, con sẽ cố gắng ạ! Và bố mẹ Ruu xoa đầu cậu và nói: - Chúng ta chỉ muốn cho con được hạnh phúc thôi. Mong con sẽ sống vui vẻ và có một cuộc sống êm đềm và hạnh phúc... Ruu không hiểu lời bố mẹ cậu nói cho lắm, cậu cảm thấy trong những lời nói đó có ẩn ý và chứa một bí mật nào đó nhưng cậu không tài nào đoán ra được, cho dù IQ của cậu có là 300 đi chăng nữa... tuần sau nữa kì tới ..................... [Fic] - Tái Sinh - Shaj.Cyrus - 06-10-2012 Có ta vô cmt khích lệ truyện của cưng đây :th_127: [Fic] - Tái Sinh - lamcanhtan2009 - 13-10-2012 :-B có vẽ mình hiểu sơ sơ cái cốt truyện rồi đấy bạn cố gắn làm tiếp nah mình đọc hết từ đầu đến h (tuy là ko comment) [Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 14-10-2012 hôm nay up tiếp đây. Mà bao h up V111 vậy? Shikan đang chơi EMS với bọn nước ngoài (hiếm thấy người Việt) nên dạo này ít vào HMS :| [Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 14-10-2012 Kì 15 :
Ruu cảm thấy vui (tuy có chút băn khoăn - đã nói ở kì 14.5), cậu đi lên phòng sau khi chào bố mẹ.Sau khi làm xong bài tập (tầm 10' chứ mấy ), Ruu lên giường định đi ngủ thì chợt nhớ tới lời hứa với bố mẹ.Cậu nhớ là cậu đã từng chế tạo 1 bộ áo bảo vệ vô hình, tuy nó rất nặng nhưng đối với Ruu thì lại nhẹ tênh (đọc mấy kì trước thì m.n cũng hiểu ).Ruu đưa tay và áp mắt vào máy quét kiểm tra ẩn trong tường (mấy cái này có trong phim Mĩ, ai xem nhiều chắc biết, nhg ở đây thì nó ẩn trong tường).Một cánh cửa mở ra, Ruu đi vào, bấm nút cho thang máy chạy xuống tầng hầm.Cậu đã 1 tay thiết kế và xây dựng 1 cái tầng hầm với ko gian nén (trong Doraemon) nên rất rộng, có cảm giác như rộng = quả đồi mà nhà cậu được xây dựng trên nó.Cậu tìm trong trí nhớ của mình vị trí của bộ áo (vì vô hình nên ko chắc đã đúng là bộ áo đó).Cậu nhớ mã số của nó là "IKV-2NPZ", và tìm, lướt qua mấy cái giàn lớn có những cỗ máy đc đóng thùng và đặt trên kệ cẩn thận, mỗi ngăn còn có tấm chắn vô hình chống sự rung lắc (nếu có động đất).Cậu đi dọc theo mấy cái giàn với mấy chục cỗ máy, đi mãi, cuối cùng cũng tìm thấy hộp carton ghi mã số "IKV-2NPZ, năm chế tạo ////", năm chế tạo đã bị mờ đi từ bao h.Cậu ko để tâm lắm đến nó.Cậu lấy xuống, thận trọng nhưng ko hiểu sao lại bị trượt chân rơi xuống đất.Cậu đau điếng nhưng cái hộp vẫn an toàn.Cậu thở phào và phủi quần áo, đi tới chỗ máy tình quản lí, lập trình lại lệnh bảo quản kho để lần sau cậu ko bị ngã nữa. Ruu mang cái hộp lên phòng, cởi đồ và mặc bộ áo vào.Bộ áo này có nhiều chức năng đặc biệt : - Chống bị ngã - tự động giảm độ nghiên cơ thể để ko bị ngã. - Chống lực tác động - giảm tối đa lực tác động lên cơ thể người sử dụng. - Chống sự tấn công của sự vật khác - Nếu có những cái j đó bay tới với tốc độ cao, bộ áo giáp sẽ điều chỉnh tay, chân cản lại or né đi. - Vô hình - Ko thể nhìn thấy đc bộ giáp 1 cách bình thường đc. (phải có cái kính đặc biệt của Ruu chế tạo mới thấy, hoặc là tia hồng ngoại, tia laze...) - Tự động hòa vào cơ thể - Giống như 1 lớp da khác, người dùng sẽ ko cảm thấy khó chịu như đang mặc, đeo cái j đó, mọi hoạt động trao đổi chất của cơ thể với bên ngoài sẽ đc bộ giáp tự động bài tiết ra ngoài theo ý muốn của chủ thể. Cũng như 1 loại kí sinh, bộ giáp sẽ lấy đi dưỡng chất của người mặc để hoạt động nhưng nó chỉ lấy đi những chất dư thừa của cơ thể như mồ hôi, nhiệt (gần như làm mát cơ thể xuống 25*C bất kì lúc nào mặc nó ~> mùa đông mặc sẽ nguy hiểm =))) Bởi vậy đây là sản phẩm hoàn thiện mà Ruu rất ưng ý.Ko có sai sót j trong quá trình thử nghiệm bộ giáp cả... Đoạn kết của Phần 1 sẽ kết thúc vào kì tới. ---------- Post added at 12:22 AM ---------- Previous post was at 12:19 AM ---------- sao lại bị mất cái dấu nặng của chữ Đoạn thế kia TT^TT K56K56K56 ---------- Post added at 12:23 AM ---------- Previous post was at 12:22 AM ---------- à, có rồi F3 .............................................................. ---------- Post added at 12:24 AM ---------- Previous post was at 12:23 AM ---------- thích thú với cái coment hơn vì chả có ai nói chuyện, nhg ko phải spam lung tung là đc
[Fic] - Tái Sinh - S2KyoS2 - 16-10-2012 Hay!........................................................=))~ ---------- Post added at 12:46 PM ---------- Previous post was at 12:45 PM ---------- cố lên cố lên =))````````````````````````````````````` [Fic] - Tái Sinh - bismile96 - 16-10-2012 tiếp đi tiếp đi tiếp đi tiếp đi tiếp đi tiếp đi [Fic] - Tái Sinh - shikan97 - 18-10-2012 chủ nhật up :| shikan đang ốm nên mệt lắm ............. |