![]() |
|
[Fic] - Fake Moon - Phiên bản in +- MapleStory Vietnam (https://forum.maplevn.com) +-- Diễn đàn: Cộng Đồng (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?176-Cộng-Đồng) +--- Diễn đàn: Cảm Xúc (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?79-Cảm-Xúc) +---- Diễn đàn: Truyện Chữ (https://forum.maplevn.com/forumdisplay.php?81-Truyện-Chữ) +---- Chủ đề: [Fic] - Fake Moon (/showthread.php?21101-Fic-Fake-Moon) |
[Fic] - Fake Moon - vivjojo - 21-01-2013 ah đù, hấp dẫn gòi đây..... tiếp lào [Fic] - Fake Moon - bonghongdammau - 21-01-2013 Chap 15: Thử thách đầu tiên Spoiler7 người ngồi im lặng không nói gì trong căn phòng. Sau khi gặp hiệu trưởng của học viện, họ không còn ý thức gì nữa, họ được đem về đây lúc nào, không ai biết. Chỉ biết là đã sang ngày hôm sau. Và tất cả đã bình phục. Cuối cùng, Takoshi phá vỡ sự im lặng ấy: - Chuyện này thật ngu ngốc, chúng ta đâu phải nô lệ để làm tất cả những việc hắn bắt chúng ta làm chứ. - Cậu cũng thấy rồi đấy, những tổn thương đó, được chữa lành chỉ trong một ngày. Tôi không biết thậm chí chúng còn có thể làm gì nữa. – Akio trầm ngâm. - Này mọi người, hay chúng ta sẽ báo cho chính phủ - Yamichi hoang mang – Takoshi, chúng ta sẽ dựa vào thế lực của gia đình em… - Ngớ ngẩn, chẳng phải em đã nói rồi sao? Chính phủ đã làm ngơ trước việc này, thậm chí nếu bảo họ tạo điều kiện cho hắn tổ chức SAD thì em cũng không nghi ngờ đâu. - Chúng ta cô độc, thật vậy. - Vậy thì việc duy nhất chúng ta phải làm là chiến thắng tất cả - Kamiya chốt lại buổi nói chuyện một cách bình thản. Takoshi nhìn cô chằm chằm. Akio nói: - Em cũng thấy sức mạnh của chúng rồi đấy. Em định thắng bằng cách nào? - Mạo hiểm là sở thích của em. Vả lại chúng ta không thể trì hoãn thêm nữa. Trước đây Chiika từng nói gì đó về việc mặt trăng không còn nữa. Em muốn nghe kĩ hơn, và cũng muốn biết năng lực của Chiika đã đến mức nào rồi. Mọi ánh mắt đổ dồn vào cô bé tóc trắng trong bộ kimono dịu dàng. Cô bé nói: - Em đã nhìn thấy… mặt trăng đã trở thành căn cứ của họ… nó được cải tạo lại thành một món vũ khí hay một cỗ máy gì đó. Nếu không bắt đầu SAD, cỗ máy đó sẽ hoạt động… Kamiya nói đúng, nếu muốn tránh thảm hoạ cho nhân loại, chúng ta chỉ còn cách chiến thắng. - Nếu tôi không thích liều mạng mình vì những người không quen biết thì sao? - Vậy hãy xem như cậu liều mạng vì người thân, Takoshi à. - Kawahara, cậu lúc nào cũng nhân từ, điều đó có thể gây hại đấy. Nếu mọi chuyện xảy ra, tôi sẽ không thể hoàn thành mong muốn của mình, nên tôi sẽ tham gia. – Takuei nhấp một ngụm hồng trà. - Và chiến thắng, quyết định thế nhé, em còn phản đối không? - Vì một thế giới hentai, okay. Cạch. Con robot hôm qua lại xuất hiện. Tất cả dễ dàng nhận lời đi cùng con robot đó. Takoshi than thở: - Hay thật, chúng ta như đám uke ngồi chờ seme ấy. - Ngậm miệng cậu vào, Takoshi – Takuei lừ mắt. Họ đến một căn phòng khác với căn phòng hôm qua. Căn phòng khá rộng với một màn hình lớn ở chính giữa. - Chào mừng đến với SAD, các bạn là những người may mắn được lựa chọn. Hãy cảm thấy vinh dự vì điều đó. Giọng nói vang lên dù trong phòng không còn ai khác. Rõ ràng ông ta không có ý định xuất hiện. - Buổi nói chuyện hôm nay là để phổ biến luật chơi và cũng để hai đội làm quen với nhau. Đội các bạn tên là S-7, và đội còn lại là A-7. Cánh cửa lại mở ra lần nữa. Một nhóm người, à không, ai biết đó có thật là người, bước vào. Người bước vào đầu tiên là một cô gái với mái tóc nâu được buộc hai bên trông khá tinh nghịch. Cô ta vừa đi vừa càu nhàu. - Gặp mặt làm gì chứ, phiền quá đi. Tổng cộng có 5 người bước vào căn phòng đó. Ngoài cô gái tóc nâu còn có một cậu bé tóc xanh, một cậu bé tóc bạch kim nổi bật với làn da nâu, một cô bé tóc tím nữa, và… người cuối cùng bước vào làm Yamichi sững sờ. Cô thảng thốt, như không thể tin vào mắt mình: - Idoko! - A, chào chị Yamichi. – Idoko vẫy tay với Yamichi. - Tại… tại sao em lại đi với họ? – Dù hỏi như thế nhưng Yamichi thật lòng không muốn biết câu trả lời, trong thâm tâm cô mong muốn Idoko sẽ nói dối mình. - Dễ hiểu thôi mà, em là alien. - Em…. - Thôi nào chị, cách do thám nhanh nhất không phải là trà trộn vào hàng ngũ quân địch sao? - Có phải họ ép buộc em không? Trả lời chị đi. Yamichi bật khóc. Cô tuyệt vọng vì người đứng trước mặt mình, người mà cô từng rất tin tưởng. Idoko nhìn cô mỉm cười. - Thôi nào, thời gian nhận mặt người quen hết rồi. Shiina, đội cô còn thiếu 2 người, họ đâu rồi? Cô gái tóc nâu ngúng nguẩy: - Ai mà biết 2 tên đó đang làm gì. - Cô là đội trưởng, dù sao cô cũng nên có trách nhiệm chứ. - Kệ 2 gã đó, tôi không hơi đâu mà lo. - Thôi được rồi - Tiếng thở dài vang lên – Vậy ta sẽ bắt đầu giải thích luật chơi. Có tổng cộng 7 vòng thi. Mỗi vòng sẽ có các thử thách khác nhau. Nhiệm vụ của các bạn là thực hiện các thử thách đó. Nếu thắng 4/7 vòng là xem như các bạn đã chiến thắng cuộc thi. Nên nhớ một khi cuộc thi bắt đầu thì mọi việc đều có thể xảy ra. Nhưng sau cuộc thi thì mọi hành động tấn công đội đối thủ đều không được phép. Miễn sao sau cuộc thi các bạn còn sống thì chúng tôi đều chữa được. Tạm đủ rồi nhỉ. - Đó là tất cả những gì ông muốn nói sao? Thật mất thời gian. - Đương nhiên không chỉ có thế. Sau mỗi vòng thi thì đội chiến thắng sẽ được chút lợi thế so với đội thua. Nhưng ở vòng đầu thì không biết nên ưu tiên ai. Vì thế chúng ta sẽ có một vòng thi phụ nho nhỏ. - Nội dung thi là gì? - Dice game. - Như thế không phải dựa vào may mắn quá sao? - Nghe ta nói đã nào. Mỗi đội sẽ có 3 hột xúc xắc, và sẽ đổ 3 lượt. Sau một lượt đổ, hai người đại diện của mỗi đội sẽ lựa ra hột xúc xắc mà mình nghĩ là có số hạt cao nhất. Sau 3 lượt đổ, đội nào có tổng số hạt cao nhất sẽ chiến thắng. Rất dễ dàng đúng không? - Vớ vẩn – Cậu bé có mái tóc trắng vừa cười vừa mỉa mai với thái-độ-chẳng-liên-quan-đến-lời-nói - Nếu ngài chủ tịch đây nghĩ rằng chúng tôi được huấn luyện chỉ để chơi cái trò chó ngáp phải ruồi thế này thì dẹp cuộc thi được rồi đấy. - Kaha, đừng thế nữa mà, cậu nên nghe lời người lớn chứ - Cậu bé tóc xanh nói. - Im đi, Aichi, việc cậu có mặt ở đây đã là một sự sỉ nhục cho alien rồi. - Thôi đi. Giờ không phải lúc cãi nhau. Ai sẽ làm đại diện đây? - Có vẻ các bạn hiểu nhầm rồi, người đại diện sẽ được lựa chọn ngẫu nhiên, các bạn không được quyết định đâu. Tất cả im lặng nhìn lên màn hình. Rõ ràng là dù có thắc mắc gì thì cũng phí công. Đành để mọi việc tiếp tục. Khi màn hình chạy những cái tên để lựa chọn ngẫu nhiên, Chiika bỗng ôm chặt lấy ngực. Yamichi lo lắng nhìn cô bé đúng lúc thông báo vang lên. - Đại diện đội S-7 là Chiika, và A-7 là Kaha. Yamichi hỏi: - Chiika, em có sao không? - Em không sao đâu chị, năng lực của em khá có ích trong trò này. Được mà chị. Chiika nói nhiều để trấn an Yamichi, nhưng ai cũng có thể nhận thấy sự bất an hiện rõ trên khuôn mặt cô bé. Cô bé bước lên trước đối diện với màn hình, ngay cạnh Kaha. Cậu ta liếc qua cô bé với thái độ khinh khỉnh, rồi hé lộ một nụ cười tàn nhẫn: - Hoá ra là con bé mang đến tai hoạ đây sao? Chiika giật mình lấy tay che tai lại như thể những lời đó làm cô đau đớn lắm. Nét khổ sở hiện ra trên mặt cô. Yamichi tức giận lao đến định đánh Kaha, nhưng đã bị mọi người ngăn lại. - Nếu cô đánh Kaha, đội S-7 xem như thua cuộc. – Giọng nói lạnh lùng vang lên. - Chiika, đừng để ý đến lời nói ấy – Yamichi gào lên, nhưng cô biết rằng Chiika không nghe thấy, vì cô bé đang chìm vào cơn ác mộng của quá khứ. - Lượt dice 1: Đội S-7: 0 điểm, đội A-7: 4 điểm. - Sao lại? Chiika đang không khoẻ mà ông vẫn tiếp tục sao? - Ở đây không có chỗ cho sự chần chừ, tiếp tục lượt dice 2. - Khốn kiếp – Yamichi bất lực. - Được rồi mà, chị Yamichi – tiếng của Chiika đột ngột vang lên – em phải xin lỗi mọi người mới đúng. Mọi người đã chấp nhận em, nếu không thể làm được chuyện này em sẽ hối hận lắm – Ánh sáng xuất hiện trở lại trên khuôn mặt Chiika, dù nó còn yếu ớt – Con thứ 3. - Lượt dice 2: Đội S-7: 6 điểm, đội A-7: 9 điểm. Akio thì thào: - Chúng ta sẽ thua thôi. - Không được, chúng ta phải tin vào Chiika. - Đó là sự thật, Yamichi à. Thông báo cuối cùng vang lên: - Lượt dice 3: Đội S-7: 12 điểm, đội A-7: 13 điểm. Đội A-7 thắng. Chiika bước đến chỗ mọi người, khóc. Kamiya xoa đầu cô bé: - Chỉ là vòng phụ thôi, đừng lo, chúng ta còn nhiều cơ hội. Shiina bước sang khu vực S-7, cười: - Dù tôi không biết làm sao đội cô có thể chọn toàn quân 6 nút, nhưng cô ta đã mất 1 lượt, xem ra chúng tôi cũng may mắn lắm. Cám ơn đã nhường. Nói xong cô quay đầu bỏ đi. - Đội thắng sẽ được biết trước nội dung thi ngày mai để chuẩn bị trước. Hai đội có thể quay về khu vực đội mình rồi. Tạm biệt các bạn. S-7 quay về với tâm trạng nặng nề… End chap 15. [Fic] - Fake Moon - vivjojo - 21-01-2013 tôi yêu cầu cô Yami làm dài ra, càng dài càng tốt, tui mê truyện này rầu... K7 [Fic] - Fake Moon - dzung2408 - 21-01-2013 Hơi nhiều nhân vật xuất hiện trong thời gian ngắn làm mình bị loạn rồi @@!, ko thích alien cho lắm, cơ mà vẫn hóng [Fic] - Fake Moon - baka234 - 21-01-2013 CứtA phải chết ! abcdxyz
[Fic] - Fake Moon - bonghongdammau - 21-01-2013 Chap 16: Lửa Tại một làng quê nhỏ bé Nơi ánh sáng văn minh chưa chiếu tới Có một cô bé được sinh ra Với mái tóc trắng cùng với màu mắt đỏ và xanh Cô bé bị xem là điềm gở Không ai ngó ngàng Không ai chăm sóc Cô lớn lên trong sự cô độc sau chấn song, nơi cô bị cha mẹ ruột của mình giam lại Không ai bên cạnh Không ai thấu hiểu Một ngày kia, cô nhìn thấy căn nhà kho nơi mình ở bị thiêu rụi
Cô giật mình giữa đêm khuya Xung quanh tĩnh lặng Thứ ánh sáng đỏ ấy là gì Mà khiến cô đau đến nỗi nước mắt chảy dài? Hốt hoảng Sợ hãi Cô làm mọi cách để thoát ra ngoài Cánh cửa bật mở Cô chạy khỏi nơi ấy Khóc Và khóc Bóng đêm nuốt chửng bóng hình nhỏ bé ấy Sáng Cô nghĩ đến người mà cô từng gọi là cha mẹ Quay lại nơi ấy Cột khói đen bốc lên Nơi cô từng ở giờ chỉ còn lại tro bụi “Không thấy xác con bé đâu cả” “Chẳng lẽ nó trốn được rồi à” “Đã mất công đến thế, rách việc” Cô chạy ra trước mặt họ Ánh mắt họ lộ rõ vẻ thất vọng Từ đó cô sống trong cái chòi gần nhà Cô vẫn không được một lần sống cùng cha mẹ Một ngày kia
Một thời gian sauCô nhìn thấy cảnh chết chóc Những xác người la liệt trên mặt đất Quạ bay đầy trời Cô hét lên trong nỗi kinh sợ “Có người sẽ mang bệnh dịch đến đây” Cô nói với cha mẹ, nhưng họ không tin Cô nói với trưởng làng, nhưng ông ta đánh đập cô “Ngươi còn muốn làng gặp nạn kiếp gì nữa đây?” “Từ khi ngươi sinh ra, làng không được yên ổn một ngày nào” “Tại sao ngươi không chết đi?” “Tại sao ngươi vẫn sống?” Sững sờ Khóc Có lẽ cô nên chết đi chăng? Có người làm ăn phương xa trở về Cô thấy sự chết chóc bủa vây quanh người ấy Nhưng không một ai tin cô Dịch bệnh xảy ra Làng chết rất nhiều người Họ không có cách nào chống chọi với căn bệnh Mệt mỏi với những cái xác gục xuống nhưng không có người chôn Mệt mỏi với những ngôi mộ tập thể đào vội Mệt mỏi khi khóc thương người thân, hôm sau lại có người khác ngã xuống Họ quy mọi trách nhiệm cho cô “Là con bé ấy, đứa con của tai hoạ” “Nó đã bị nguyền rủa” “Nó không chết thì chúng ta sẽ chết” Họ quyết định thiêu chết cô bé “Đúng thế, hiến tế nó cho thần linh, biết đâu vị thần tai hoạ sẽ buông tha chúng ta?” Sợ hãi Tại sao? Sao cô phải chết? Thứ ánh sáng đỏ ấy lại bùng lên Nóng Tại sao nó luôn làm cô đau?
Ngày hôm ấy
Cô gái dẫn đầu đoàn cứu trợGiữa đám củi chất cao xung quanh Giữa những con người lầm lạc đau khổ Cô chỉ biết chờ đón những lưỡi lửa tàn khốc liếm lấy mình Cô đang chờ chết Không sao mà Rồi mọi thứ sẽ qua Lúc đó Bỗng một cô gái chạy đến Xung quanh cô gái ấy là lửa Nhưng nó không nóng đến rát da thịt như thứ lửa kia Cô cảm nhận được Nó ấm áp Đem thuốc đến cho dân làng Họ được cứu Nhưng cô gái đó ghê sợ hành động của con người với đồng loại mình Cô quyết định đem cô bé tóc trắng ấy theo Về lại ngôi trường Những vết thương trên thể xác được chữa lành
Nhưng những kí ức khủng khiếp vẫn khắc sâu vào tâm tí cô Không biết lúc nào mới có thể chữa lành Nhưng cô biết Cô sẽ làm mọi thứ vì người con gái ấy Cô sẽ không để ánh lửa ấy lịm tắt… End chap 16. [Fic] - Fake Moon - vivjojo - 21-01-2013 @ A @ khung cảnh tạo ra hay vỡi, hình ảnh đẹp và chất như thật, cảm xúc diển ta liền mạch...vỡi.... @ A @ [Fic] - Fake Moon - ScarletRain - 22-01-2013 cô nên in cái này ra thành sách đi
[Fic] - Fake Moon - bonghongdammau - 22-01-2013 Viết gì bây giờ
SpoilerChả có gì hết [Fic] - Fake Moon - ScarletRain - 22-01-2013 bonghongdammau Đã viết:Đem copy ra word rồi photo 500/2 tờ ấy côthiết kế bìa đi rồi in hẳn thành quyển luôn
|